|
|
![]() |
|
|
Tiếng Việt | English |
||
Cỏ nhân tạo, artificial grass → Chi tiết tin tứcĐỪNG KẸT TRONG CÁC PHƯƠNG TIỆN CỨU NGƯỜI (08-02-2012)
Buổi giảng sáng ngày 01.05.2011, thầy Duy Tuệ tiếp tục đề tài khủng hoảng hạnh phúc, tình thương trong gia đình.
Đây là vấn đề lớn khó giải quyết mà lại khá phổ biến. Thầy mời các hiền giả tham gia buổi giảng chia sẻ kinh nghiệm sử dụng ánh sáng Minh Triết để giải quyết vấn đề hạnh phúc gia đình. Hiện tại, có gia đình cha con xung đột, căng thẳng đến mức giống như chiến tranh hằng ngày. Có gia đình thì vợ chồng xung khắc năm năm, mười năm, hai chục năm. Rồi vợ chồng mới cưới nhau cũng bắt đầu xung đột, căng thẳng khá nhiều. Thầy hỏi hoàn cảnh của từng hiền giả.
Thầy Duy Tuệ: Gia đình của Tịnh Trí, chuyện mẹ kế ổn rồi hả?
Duy Tịnh Trí: Vâng ạ. Bây giờ nói chung gia đình con rất ổn. Căn bản của vấn đề chính là ở con thôi. Hai chị con thì lấy chồng rồi. Nhưng trước đây con giải tỏa được mối bất hòa giữa con với dì, mối quan hệ giữa con và bố cũng rất ổn.
Thầy Duy Tuệ: Kinh nghiệm của Tịnh Trí là một kinh nghiệm lớn, mang tính kinh điển. Con chịu khó chia sẻ lại, viết lại, sau này bổ sung vào sách thì sẽ là một kinh nghiệm rất có giá trị. Ở Việt Nam thì những câu chuyện như vậy dễ được bỏ qua. Nhưng ở Mỹ mà có những câu chuyện đó thì người ta thổi phồng lên ghê lắm, người ta viết thành sách bán rất chạy.
Tuệ Tích Đức: Con chào Thầy, chào quý đồng đạo.
Thầy Duy Tuệ: Chào con.
Tuệ Tích Đức: Hồi con học lớp tám hay lớp chín gì đó, ở cái tuổi vừa lớn vừa nhỏ, con có xung đột với ba con, thậm chí có lần một tháng con không ăn cơm chung với ba. Một là con không ăn cơm, hai là con ăn sau. Nhiều hôm ba gọi con xuống ăn nhưng con vẫn không xuống. Con biết lúc đó con đang giận. Nhưng sau này con nghĩ trong đầu rằng ba đã gọi mình xuống ăn vậy tại sao mình không xuống thì cái tôi của mình hơi cao. Con không biết, nhưng có vẻ càng lớn thì suy nghĩ của con có vẻ chững ra hơn.
Thầy Duy Tuệ: Ừ. Lớp tám lớp chín thì cũng lớn rồi.
Tuệ Tích Đức: Nhưng đến lớp mười trở lên thì suy nghĩ của con khác nữa. Chơi với bạn mà bạn giận hay không chơi với con thì tự nhiên con sợ lắm. Sau này con có suy nghĩ đối với người ngoài mà mình còn sợ thì tại sao đối với ba mẹ mình, mình lại có thái độ muốn ba mẹ mình phải nhường mình trước. Thành ra sau này, mỗi lần có gì khó nói với ba con hay con muốn xin lỗi gì với ba con mà con không nói bằng miệng được thì con sẽ nhắn tin. Đó là cách của con ạ.
Thầy Duy Tuệ: Ừ. Nhiều khi không đủ can đảm nói thẳng với ba hả?
Tuệ Tích Đức: Dạ vâng ạ. Con nhắn tin “Con xin ba bỏ qua cho con”.
Thầy Duy Tuệ: Ừ. Cũng khá. Tức là sau này khi con lớn lên chút chút thì mới thay đổi suy nghĩ hả?
Tuệ Tích Đức: Dạ vâng ạ. Nhưng đó là con tự suy nghĩ chứ cũng không ai nói con phải như vậy. Nhưng sau khi nhắn tin cho ba xong thì con cảm thấy rất vui vì mình dám can đảm xin lỗi ba. Con thấy đối với ba mẹ, con cái có vẻ như là biết ba mẹ lúc nào cũng thương mình rất là nhiều, nên hình như không biết xin lỗi, con không biết diễn tả làm sao. Đó là kinh nghiệm của con. Con cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe.
Thầy Duy Tuệ: Một kinh nghiệm rất hay. Đó cũng là sự thật. Có nhiều khi trong một lúc nào đó, đầu óc mình điên loạn, mình không bình thường, muốn chống lại. Hôm qua có vị nào đó kể chuyện bố thì làm cán bộ lớn, điều khiển cơ quan thì rất giỏi nhưng về nhà thì điều khiển con cái không được thành ra xung đột hoài. Chuyện đó cũng khá nhiều. Có vị nào góp ý để hiền giả đó có kinh nghiệm thêm không?
Trong khi chờ đợi quý vị chia sẻ, tôi nhắc quý vị về phương pháp làm việc của đầu óc, nói cách khác là đưa đầu óc mình vào một cách thức làm việc. Trong công việc hàng ngày, khi chúng ta giải quyết vấn đề, phải luôn luôn xác định rõ, biết thật rõ mục đích và động cơ. Về bí quyết sử dụng ý căn hay sử dụng bộ óc của chúng ta thì hãy căn cứ vào mục đích và động cơ chứ đừng căn cứ vào phương pháp. Giữa mục đích và động cơ là một loạt các biện pháp mà chúng ta thường bị kẹt vào. Chúng ta thường suy tư, do dự, đắn đo, tính toán lợi hại là ở chỗ biện pháp, hay dừng ở chỗ biện pháp, cứ băn khoăn không biết là biện pháp này đúng hay sai, hay hay dở, v.v. Do đó, quý vị chỉ nên chú ý đến hai đầu thôi, đầu mục đích và đầu động cơ.
Ví dụ, một người vợ có một ông chồng lười biếng. Người vợ này muốn dùng cách nào đó không biết với mục đích để ông chồng không lười biếng nữa. Dĩ nhiên, với một ông chồng thì bà vợ có nhiều mục đích lắm, trong đó chính là mục đích là làm sao cho ổng siêng năng. Còn động cơ là gì, là lý do thúc đẩy người ta làm điều gì đó. Ở đây, động cơ thúc đẩy người vợ hành động là bởi vì ông ấy là chồng, là cha của mấy đứa nhỏ. Cho nên động cơ của người vợ là cố gắng làm sao để ông này làm siêng, để gia đình hạnh phúc, chồng vợ hạnh phúc, con cái hạnh phúc, để ổng làm có tiền chu cấp cho cuộc sống gia đình đầy đủ.
Sau khi quý vị xác định được mục đích và động cơ rồi, đoạn giữa là các phương tiện để sử dụng, thì quý vị có thể dùng bất cứ phương tiện gì. Quý vị có thể nói Phật giáo, có thể quý vị nói Thiên chúa giáo, có thể quý vị sử dụng chuyện thần thoại, chuyện thiền, ca dao tục ngữ hay bất kể chuyện gì… Nhưng thông thường khi bắt đầu sử dụng phương pháp thì chúng ta kẹt. Ví dụ, quý vị học thiền là quý vị phải nói về thiền, học giáo lý là phải nói về giáo lý… Mình cứ bị kẹt vào đó và chấp rằng mình là cái đó, chẳng hạn như mình giỏi thiền lắm, giỏi giáo lý lắm, rằng người này không biết Mật Tông. Hoặc mình cho rằng Mật Tông hay lắm, mình phải dùng pháp Mật Tông niệm chú để người này làm siêng. Hoặc là mình sử dụng lý lẽ của Mật Tông, cho rằng mình thông Tam Tạng kinh điển, cho rằng Mật Tông dạy thế này là làm siêng, ông Lão Tử dạy thế này là làm siêng, hay Phật dạy thế này, Chúa dạy thế này là làm siêng… Tức là anh học cái gì thì anh cho rằng anh nói cái đó trúng, buộc người kia phải chấp nhận phương pháp của anh, rằng anh là người có học, có thành tích, có trải nghiệm. Anh dùng phương pháp và nói ra có vẻ đạo đức và cao siêu lắm, rất đạo đức, rất cao siêu.
Quý vị nhớ tất cả những gì tôi trao đổi với quý vị là để quý vị mở trí chủ, đừng kẹt ở cái chỗ là thầy Duy Tuệ nói như vậy là đúng hay sai, hay sao thầy Duy Tuệ nói mà không đề cao đạo đức. Mục đích mà tôi nói cho quý vị là để quý vị mở trí chủ, chứ không phải mục đích của tôi nói là để quý vị thấy tôi là người quá có đạo đức. Tôi nói gì kệ tôi, miễn cái đầu quý vị mở được trí chủ, mở được bản lĩnh ra. Nếu bây giờ quý vị học được cái gì thì nói cái đó rồi lại chấp vào phương pháp, rằng mình phải tỏ ra là người có đạo đức, tỏ ra mình là người có học về thiền, về giáo lý Tịnh Độ, hay là người có học thức, biết về triết học, hay mình là một hiền giả Minh Triết v.v. thì sẽ bị kẹt ngay chỗ đó, không đạt được hiệu quả, không đạt được mục đích. Khi ấy, quý vị muốn chồng mình tốt mà không biết làm sao, muốn vợ mình tốt cũng không biết làm sao. Đó là bởi vì mình bị kẹt ngay khúc giữa. Động cơ muốn chồng mình tốt, gia đình hạnh phúc là được rồi. Chồng mình uống rượu, mình muốn làm cho ông ấy bớt uống rượu thì mục đích quá rõ ràng rồi. Nhưng do không có trí chủ, không thông minh, không minh mẫn, nên mình bị dính kẹt vào đoạn giữa. Mình cứ so đo tính toán ở đoạn giữa.
Ví dụ, mình đâu có nhất thiết phải nói về Thích Ca, Giê-Su, Lão Tử hay Khổng Tử. Mình cứ đem chuyện tầm phào ngoài đường ra mà nói, nói sao cũng được, miễn người ta làm siêng là được thôi. Mục đích của anh là muốn cho ông chồng làm siêng, chứ không phải là giảng đạo. Anh muốn giảng đạo hay anh muốn chồng mình làm siêng. Phải xác định mục đích của mình cho thật rõ. Anh muốn cái gì? Tại sao anh muốn cái đó? Anh phải trả lời cho thật rõ hai điều này. Cũng như bây giờ tôi giúp quý vị là tôi muốn cái gì? Tôi phải xác định mục đích tôi muốn cái gì chứ. Mục đích của tôi là muốn quý vị không bao giờ ngu nữa, không bao giờ bị lầm lẫn, mờ ảo nữa, đầu óc phải rõ ràng, minh bạch. Quý vị phải là người phát trí chủ mạnh nhất. Tôi muốn quý vị trở thành ông chủ lớn. Đó là cái tôi muốn. Tại sao tôi làm như thế? Động cơ là vì lòng trắc ẩn thôi, tôi thấy đáng lẽ tất cả các anh phải trở thành ông chủ lớn, trong khi các anh lại không trở thành ông chủ lớn, mà cứ làm đầy tớ hoài; tôi thấy đáng lẽ các anh không khổ, đáng lẽ các anh không phải cực, đáng lẽ các anh không làm nô lệ mà tại sao các anh lại trở thành kẻ nô lệ để phải khổ.
Nhưng vấn đề là ở chỗ, anh không thấy anh khổ mà lại thấy anh rất hay. Song cái hay của anh thì lại không giải quyết được chuyện gì cho cuộc đời anh, cũng không giải quyết được chuyện gì cho vợ con anh, mà anh cứ nói là anh hay hoài. “Tôi hay lắm. Chỉ tại vợ con tôi không nghe lời tôi thôi, dòng họ tôi không nghe lời tôi thôi. Nếu nghe lời tôi thì tất cả đều hay lắm!”. Anh không thể nói thế được. Nếu anh hay thì tự nó phải có hiệu quả cho những người chung quanh anh. Anh không thể nói là anh hay lắm mà cái hay của anh người ta không hưởng được.
Cho nên dù làm công việc gì thì mình cũng phải biết rất rõ mục đích của công việc mình làm, và động cơ nào xui mình làm chuyện đó. Đó là hai chuyện mà anh phải biết. Chồng anh làm biếng, mục đích của anh là muốn chồng hết làm biếng. Vậy thì anh có thể làm tất cả mọi biện pháp, đâu cần phải đem đạo ra giảng, đâu cần phải đem giáo lý ra giảng, đâu cần phải đem chuyện cao siêu ra giảng. Nhiều khi anh chỉ cần dẫn người đó ra làm một ly rượu hay ly cà phê thôi, hay chỉ cần dẫn xuống sông tắm hoặc ra bờ ruộng bắt cá chơi vậy thôi. “Anh ơi, hôm nay em đi bắt cua về làm bữa canh cua. Anh phụ em chút được không? Bắt cua vui lắm.” Ông chồng nói: “Không được bà ơi. Bắt cua tôi sợ đỉa cắn. Nếu bà ưng đi câu cá thì tôi đi với bà”. Vậy thì ok, đi câu cá. Mục tiêu là anh làm cho chồng anh thay đổi từ lười biếng sang làm siêng. Phải đi từng bước, từng bước. Anh lại bảo: “Ông này sát sanh. Mình học Phật là đừng sát sanh. Bây giờ ổng lại rủ mình đi câu cá. Ông này ác thiệt.”. Mục đích của anh là muốn gì? Anh muốn giảng đạo hay anh muốn chồng anh làm siêng. Anh không thể lẫn lộn được. Đó là cách sử dụng đầu óc.
Tôi nói như vậy quá rõ ràng. Nếu vợ hay chồng anh say mê chuyện đạo lý thì dù anh có dốt chuyện đạo lý cũng phải ráng đi học để về mà nói. Nhưng giờ chồng anh không say mê đạo lý mà lại thích chuyện câu cá và có thể thay đổi liền. Anh dẫn chồng anh đi câu cá là chồng anh đi, anh dẫn chồng anh đi bắn chim là chồng anh đi. Anh cứ dẫn từng bước, từng bước thì chồng anh sẽ làm siêng luôn. Không hẳn là người ta làm biếng, mà đó là chưa đúng chuyện người ta thích thôi. Chứ nếu đúng chuyện người ta thích thì người ta hết làm biếng ngay. Phải tìm chuyện gì đó mà người ta thích mà rủ làm thì người ta sẽ hết làm biếng. Nhưng vì khi sử dụng phương pháp, anh bị kẹt trong cái đầu. Mình là người của Chúa, phương pháp này không phải của Chúa. Mình là người Phật tử mà phương pháp này không phải của Phật. Vậy anh là Phật tử hồi nào? Con người thật của anh đâu phải ở chỗ là Phật Tử hay không là Phật tử, đâu phải ở chỗ là con của Chúa hay không phải là con của Chúa. Anh mới đi nghe giảng đạo, mới vô đạo, rồi anh trở thành Phật tử thôi. Chứ trước khi là Phật tử, anh có phải là Phật tử đâu. Bây giờ anh gắn Phật tử vô, phải nghe lời Phật. Mà Phật thì không thể xuống giải quyết cho chồng anh được. Chỉ có anh giải quyết được thôi.
Do đó, đa số chúng ta bị kẹt trong giai đoạn sử dụng phương pháp, bị dính hết quan niệm này đến quan niệm kia đến quan niệm nọ, cuối cùng là trật lất hết. Anh hướng dẫn vợ anh mà anh cứ chấp rằng mình là đúng thì làm sao thành công được. “Tôi nói chuyện đạo lý mà bà này không chịu nghe. Bà này ngu ghê. Bà vợ tôi ngu ghê, đầu óc cứng ngắc, không chịu nghe chuyện đạo lý.”. Bà vợ anh ngu hay anh ngu? Hoặc: “Ông chồng tôi cứ uống rượu tối ngày, ổng mê lắm, ông làm biếng lắm. Tôi đem chuyện đạo lý về nói chuyện với ổng mà ổng không nghe. Ông này thật cứng đầu, u mê ám chướng.”. Chồng bà ngu hay bà ngu? Cái gì làm cho chồng bà thay đổi được, cái gì mà làm cho chồng bà chấp nhận thay đổi được thì cái đó mới chính là đạo lý, và đạo lý đó là đạo lý của bà. Phải nhớ như vậy. Cho nên, anh phải lấy đạo lý của anh chứ đừng lấy đạo lý của ông Phật, đừng lấy đạo lý của ông Chúa, đừng lấy đạo lý của bất cứ ai, của Thiền Tông, Tịnh Độ Tông nào hết. Hãy lấy đạo lý của anh, sáng tạo ra đạo lý của anh để giải quyết.
Trên đây là tôi chia sẻ với quý vị phương pháp để mở sự thông minh ra. Nhưng nếu cố chấp, quý vị nói: “Không được. Nói như thầy Duy Tuệ không được”. Tôi đã kể cho quý vị nghe câu chuyện là có một cậu thanh niên mới lớn, mê cô kia có một đứa con, đang có chồng. Cậu theo tán tỉnh. Cậu nói là yêu và cứ tán tỉnh người ta hoài, làm gia đình người ta xào xáo. Cô kia cũng thích, cũng mơn trớn với cậu này. Thế rồi cậu này cứ nghĩ là cậu yêu. Ai nói gì cậu cũng không nghe. Xung quanh cậu toàn là người đạo lý, anh đạo lý, chị đạo lý, mẹ đạo lý, bà ngoại đạo lý, dòng họ đạo lý hết. Cho nên cậu tránh luôn, không muốn gặp ai hết, vì hễ gặp là nghe giảng đạo lý không, nào là ác đức, nào là thiện phước, nào là quả báo, nào là luân hồi nghiệp chướng… nên cậu thanh niên này không nghe được. Cậu bảo: “Mấy người kia không biết yêu là gì! Tôi yêu say sưa lắm, tất cả là vì tình yêu thôi, tôi không sợ gì hết! Những người kia thì ưa nói đạo lý hoài tôi không thích.”. Bây giờ quý vị xác định là cứu thằng nhỏ này. Quý vị xác định rằng nó chẳng yêu đâu, nó chỉ nghe bậy nghe bạ vậy thôi chứ có biết gì đâu mà yêu. Còn cô kia thì cũng giả vờ để lợi dụng cậu này vậy thôi. Cậu này thì trai tơ mới lớn lên. Mục đích của quý vị là cứu cậu này. Còn động cơ của việc mình cứu là cậu này đáng thương, là nạn nhân của một sự hiểu lầm có thể dẫn tới sự bất hòa giữa cậu và gia đình bên kia. Nguy hiểm quá! Tội nghiệp. Sau khi xác định động cơ, mục đích xong thì quý vị làm sao? Trong khi đó, cậu này rất ghét đạo lý, hễ thấy kẻ nói đạo lý tới là không tiếp. Mà cậu nói thật: “Thà tôi chết cho tình yêu tôi, chứ tôi không thể nào buông ra được. Đây là số mệnh”.
Nếu quý vị là hiền giả Minh Triết được cử tới xử lý chuyện này. Lúc ấy, quý vị lại giở tam thiên bắc đẩu ra, lý thuyết này, lý thuyết kia, lý thuyết nọ, cố nhớ coi hồi đó thầy Duy Tuệ dặn cái gì, hình như dặn là đem tình thương. Rồi mình cố gắng lôi bài Tình Thương ra nói. Hoặc mình nhớ bài gì nói bài nấy. Sau đó cũng tự hỏi mình rằng thầy Duy Tuệ có nhiều bài hay lắm, sao mình quên hết. Mà cậu đó nghe mình nói thì bảo “Tôi chẳng biết ông Duy Tuệ là ông nào. Tôi chẳng biết tình thương là gì. Mấy người hay quá, mấy người cứ học đi. Tôi không biết.”.
Quý vị đâu cần nhớ thầy Duy Tuệ giảng bài gì, đâu cần lấy bài gì ra
mà áp dụng đâu. Hễ quý vị Nam Mô A Di Đà Phật thì không xong rồi. Phải biết
mình là hiền giả Minh Triết, rất thông minh, phải nhớ phương pháp thầy Duy Tuệ
dặn là xác định mục đích và động cơ là xong, còn phương tiện thì bất khả bình
luận. Phương tiện nào cứu cậu nhỏ này thì đó là chánh đạo, là đạo tiện (đạo là
con đường, tiện là là phương tiện, đạo tiện là phương tiện cho một con đường).
Mà đạo tiện này là do mình tạo ra. Không có lục sách nào của thầy Duy Tuệ hết.
Bây giờ mình phải lắng nghe nó. Mình đâu có sẵn con đường trong đầu mình. Không
có. Trong đầu mình không hề có một con đường nào hết. Tôi dặn quý vị là phải bỏ
hết khi tới gặp cậu này. Phải bỏ lại sau lưng tất cả những điều gì quý vị đã
biết, đã học, kể cả là học với đức Thích Ca, kể cả là học với Chúa Giê-Su, kể
cả là học với ai, kể cả là học với thầy Duy Tuệ. Bỏ hết. Anh chỉ đi cái đầu
không tới thôi. Anh tới với tư cách là một người quen, một người bạn. Không
được mang cái gì trong đầu hết. Anh tới, không nói gì cả. Trong đầu anh không
có gì hết. Hãy tìm cách rủ cậu đó đi uống cà phê nói chuyện chơi, thậm chí rủ
ra uống bia cũng được. Trong lúc uống bia, mình quan sát, xem thử lúc nào đối
tượng này có sơ hở nào thì mình đánh vào. Đánh tức là mình chia sẻ ý kiến của
mình. Tức là sau khi quan sát, lắng nghe cho kỹ, mình nghe cậu ta bảo “Ông ơi,
tôi có người yêu hay quá. Tôi vô tình nhưng giờ rứt ra không được. Lúc nào tôi
cũng nghĩ tới cô này hoài”. Vậy thì anh làm sao? Cậu ta nói vậy là anh biết cậu
ta bị ám ảnh đậm rồi. Vậy anh uống ly bia rồi nói sao? Anh phải chúc mừng cậu
ta chứ. “Dô. Chúc mừng mày có mối tình đẹp. Con người ta có một mối tình là tốt
rồi. Mày có mối tình còn đỡ hơn là tao chưa có. Mày kể tao nghe thử xem sao.
Tao rất thích nghe chuyện tình yêu. Mà tao cũng chưa có tình. Mày có là quý
rồi.'' (còn tiếp) Xem: 317
[Quay lại]
Các tin khác Cỏ nhân tạo việt nam, artificial grass viet nam.
|
Visited : 1.333.387 Online : 1 |