|
|
![]() |
|
|
Tiếng Việt | English |
||
Cỏ nhân tạo, artificial grass → Chi tiết tin tứcCHIA SẺ KINH NGHIỆM KINH DOANH CÙNG HIỀN GIẢ DUY TRUNG Ý (07-02-2012)
Ngày 23/04/2011 đã có một buổi giao lưu chia sẻ online giữa Thầy Duy Tuệ, hiền giả Duy Trung Ý và các hiền giả trẻ khác.
Các bạn Duy Pháp Độ, Duy Tự Trí, Tuệ Tịnh Thanh, Duy Báu Phật đã có câu hỏi gửi cho Hiền giả Duy Trung Ý sau khi Thầy đề nghị DTY mở đầu diễn đàn. DPĐ : Em muốn biết giới trẻ quan tâm về kinh doanh như thế nào ? Và hướng kinh doanh nào là phù hợp nhất cho giới trẻ hiện nay ạ ? DTY : Cảm ơn em đã đặt câu hỏi, nhưng có lẽ câu hỏi này anh muốn hỏi ngược lại em vì mục đích của diễn đàn này là tháo gỡ các vướng mắc cụ thể trong kinh doanh hoặc chuẩn bị đi kinh doanh. Nếu anh nói về các vấn đề như em hỏi thì có vẻ như một bài tham luận mang tính thống kê hoặc mang tính học giả. Như thế thì không phải vì anh là một nhà kinh doanh, anh đang muốn chia sẻ những trải nghiệm, kinh nghiệm của mình để giúp các em đi vào cụ thể. Như vậy, em có thể hỏi câu hỏi nào phù hợp hơn không ? Ví dụ, em hỏi hướng kinh doanh nào phù hợp nhất cho những người trẻ thì thật ra là mỗi người một hướng thôi, tùy theo khả năng của từng người và nhu cầu của xã hội. Cái đó thì anh cũng không thể trả lời ngay cho bất cứ bạn trẻ nào được. DPĐ : Vậy theo anh, khi kinh doanh mình cần trang bị những gì và đâu là chìa khóa quan trọng nhất dẫn đến thành công của mình ? DTY : Chìa khóa thì nhiều lắm và còn tùy theo ngành nghề mà em chọn. Nếu em chọn nghề bán phở, bán phở là kinh doanh, thì chìa khóa là em phải biết cách nấu phở, phải biết chọn địa điểm sạch sẽ và quảng cáo… Nếu em chọn nghề đi bán sách chẳng hạn thì chìa khóa của nó là hiểu biết về thị trường sách, khả năng marketing cũng như khả năng thương thảo và đàm phán để đặt các hệ thống đại lý, hệ thống kinh doanh. Không biết anh trả lời như thế có phù hợp với ý em không ? DPĐ : Em cũng nghĩ như vậy, vấn đề là bây giờ cần xác định cụ thể hơn, em hỏi chung chung thế cũng khó trả lời. Có lẽ là khi hình thành một chiến lược kinh doanh thì mình sẽ quan tâm đến những việc cụ thể hơn. Bản thân em đang làm sinh viên và chưa hình thành ý tưởng kinh doanh nào. Em cũng thích làm kinh doanh, nhưng sự chuẩn bị cũng rất là khó. DTY : Kinh doanh là điều rất cụ thể, rất chi tiết. Có lẽ ta cũng không nên dùng từ chiến lược khi chưa đi vào kinh doanh lớn. Cái mà các em cần là phải thực sự yêu thích, có ý tưởng và lao đến mà thử nghiệm thay vì ngồi tính toán. Cũng chẳng thể nào tính được, có tính đến bạc đầu cũng không tính được. Khi tính như thế em sẽ mất đi hết nhuệ khí. Em có thể dùng cảm nhận hay khái niệm trí chủ như thầy thường dùng để hiểu về thị trường và xông vào thị trường. Lúc ấy mình mới biết được vấn đề nằm ở đâu. Việc lập kế hoạch chỉ làm khi mình có một bức tranh tương đối rõ rồi. Khi xông ra ngoài làm, sẽ có những vấp ngã, thất bại chính những kinh nghiệm sẽ giúp cho mình thành công. Hầu như không có người nào thành công mà không có thất bại. Thầy Duy Tuệ : Trung Ý trả lời mở đầu như thế là rất tốt! Quý vị muốn đề nghị DTY tư vấn cho công việc thì đúng là phải thật cụ thể. Ví dụ, bây giờ mình đang là sinh viên, mình thắc mắc có nên hay không nên kinh doanh và chọn kinh doanh cái gì? DTY có thể chia sẻ kinh nghiệm ở thời sinh viên nếu DTY nhớ. Sự cụ thể có thể như thế này chẳng hạn, mình ra nhà sách mua về một quyển sách về các ngành nghề kinh doanh và làm thử một nghề, coi như là kiếm tiền đi học. Và từ đó bắt đầu mình mới hỏi cách thức làm như thế nào.Hôm nay, chúng ta trao đổi với nhau về vấn đề ‘’Tuổi trẻ và Kinh doanh’’. Đề tài này rất cần thiết cho quý vị nhưng nó không phải dễ mà vô cùng khó, gian khổ lắm! Nói tới kinh doanh là có rất nhiều thứ lo sợ, mà mình phải chấp nhận nỗi lo sợ đó. Mình coi việc lo sợ là chuyện tất nhiên chứ không có gì phải ghê gớm cả vì nó đầy rủi ro. Có tránh thì nên tránh sự tưởng tượng, lên kế hoạch, suy tư tính toán rồi nhân ra. Ví dụ như nuôi một con gà mái, gà mái đẻ ra 10 trứng, trứng nở ra 10 con... mình nhân ra một hồi mình thấy mình thành triệu phú, mình nhảy đổng lên rồi đi mượn tiền về làm. Nhưng mượn tiền về làm không thành công, thế là vỡ nợ. Do đó, nên tránh sự tưởng tượng đó. Nhiều vị đặt vấn đề nếu mình không có đam mê, không có hoài bão, không có ý chí làm ra tiền thì làm sao làm ra tiền được? Phải có đam mê ! Rồi quý vị đặt vấn đề nữa là việc đam mê làm ra tiền liệu có chuẩn không theo kinh nghiệm của người đời? Hay mình đặt vấn đề khác đi như mình cần tiền. Từ đó mình lại đặt tiếp vấn đề là mình cần làm cái gì trong khi chỉ có hai bàn tay trắng, không có vốn, không biết nghề, gần như không có gì hết! Mà tôi rất thích đặt vấn đề như thế này, tức là không biết nghề và không có vốn. Tôi rất thích hình ảnh này! Bởi vì đa số những người làm nên sự nghiệp đều bắt đầu từ chỗ mình không biết làm cái gì và mình cũng không có đồng xu nào. Còn khi mình đã biết mình làm gì và đã có vốn rồi thì có khi lại đi tới phá sản. Nhiều vị cứ bảo bây giờ đi buôn, đi bán, đi kinh doanh mà không có vốn thì làm sao làm? Tôi không ủng hộ phương án đó. Nghề đến từ tấm lòng trung thực altHôm qua, tôi nhận một bức thư của một vị thanh niên khoảng 22 tuổi sinh ở Nghệ An hay Quảng Trị gì đó kể rằng học lớp 12 xong thì không đi vào đại học trong khi anh trai trưởng thì học đại học, cậu này quyết tâm vào Sài gòn lập nghiệp dù không hề quen biết ai và thích chuyện này hơn là đi học đại học. Khi vào đến nơi thì may mắn xin được vào làm trong một cửa hàng bán đồ chơi trẻ em. Người này viết thơ rất hay, văn chương câu cú chấm phết rất sắc sảo, cách trình bày rất chặt chẽ. Tôi không cho rằng người này trình độ mới học xong lớp 12. Tôi rất khen ngợi vì người này rất dũng cảm. Nếu vị này hôm nay có nghe online cũng đừng xúc động. Như DTY có nói khi nãy, hình như chưa có ai thành công mà không qua thất bại. Tuy nhiên, thất bại và lầm lỡ là hai chuyện khác nhau. Lầm lỡ có hai khía cạnh: cố ý lầm lỡ hay sơ suất lầm lỡ. Anh cố ý lầm lỡ thì chuyện nó khác còn anh sơ suất lầm lỡ thì chuyện nó khác. Ở Mỹ có rất nhiều người làm công như vậy, ban đầu là lau nhà, lau cầu tiêu, rửa chén, sau đó được ra chạy bàn phục vụ khách và được khách cho tiền típ. Khi làm khá rồi ông chủ mới cho vào phụ bếp, phụ bếp rồi mới nấu, nấu khá rồi coi như được lương cao. Tóm lại, là phải trả qua khoảng 7 năm. Những ai có tính kiên trì và trung thực thì sẽ thành công, sau đó họ trở thành ông chủ của nhà hàng khác với tất cả tấm lòng làm việc và sự đơn giản của mình. Còn vị này được chỗ làm việc ổn định thì đáng lẽ phải thật thà, mình trung thực, tâm hồn mình nhẹ nhàng thoải mái, hồn nhiên, không tính toán mưu mô, không có ham muốn gì và coi việc của cửa hàng là việc của mình mà làm hết trách nhiệm. Nhưng do tuổi trẻ, khi vào Sài gòn thấy xe cộ dập dìu, nam thanh nữ tú, ăn mặc đẹp đẽ, quần áo lượt là, bắt đầu lòng mình xao xuyến thì mới tìm cách lấy mấy cái đồ lặt vặt. Lấy xong thì bắt đầu sửa soạn, để ý tới kiếm bồ bịch chứ không tập trung vào công việc, không có chí hướng làm ăn. Bồ bịch xong lại tiếp tục có nhu cầu thế và thế là lại lấy đồ nhiều hơn mà cứ nghĩ chủ cửa hàng không biết. Cuối cùng, chủ cửa hàng thử lần cuối, bỏ ra đó vài trăm ngàn xem có lấy không, thì vị này lấy luôn. Tôi rất thông cảm, tôi cho rằng đây là bài học chung hết cho tất cả quý vị và nhiều bạn trẻ khác. Chàng trai này diễn tả quá trình hư hỏng do không kiểm soát được sự ham chơi, ham muốn của mình rất đầy đủ, rất chi tiết, rất hay. Người chủ dùng tiền cài bẫy xác định bằng chứng để người ta nói chuyện, chứ cũng không gây khó dễ. Chàng trai này cũng nhận sạch hết chứ không chối. Người ta đưa lên công an lập biên bản bắt cậu ta phải trả nợ, không cho ở nhà nữa. Cậu ta ra đi chỉ với cái điện thoại trong tay nhưng không đi làm vì khủng hoảng tinh thần, bắt đầu nghĩ tới chuyện làm cho mẹ, cho chủ thất vọng, nghĩ tới chuyện tự tử. Tiền bạc đem sắm sửa cho cô bồ và cho bản thân hết, giờ bị đuổi ra khỏi nhà, phải ngủ đêm ngoài công viên nên cậu ta mới thấy thấm thía, đau buồn nhưng không biết làm sao có tiền nên đành nghĩ đến cái chết. Cậu ta nghĩ chết là hết, coi như khỏi phải trả nợ mấy chục triệu gì đó. Rồi cậu ta quyết định bây giờ chết thì cũng về quê chết chứ không chết ở Sài gòn và thế là bán điện thoại đón xe đò về quê. Trở lại quê, cậu ta chưa dám về nhà gặp mẹ vì sợ mẹ buồn nên đi gặp người yêu, người yêu cùng quê mà! Người yêu cản bảo đừng chết. Lúc ấy, bà mẹ cũng đi kiếm cậu ta về. Bà mẹ rất buồn khi biết chuyện rồi điện thoại cho người chủ trong Sài Gòn xin lỗi và hứa sẽ trả. Hứa là hứa vậy thôi chứ tiền đâu mà trả vì nghèo quá. Được cái là dù nghèo khó nhưng bà ta cũng nuôi được người con lớn đi học và tốt nghiệp đại học, còn lại hai người con nữa cũng đang đi học. Qua đó mới thấy, người phụ nữ Việt Nam mình nghèo thì rất nghèo, bán xôi bán bánh gì đó nhưng đều muốn con cái đi học, đặt hết hy vọng cho con. Cuối cùng, hai vợ chồng người chủ này cũng khá tốt nên tạo cho cơ hội lần nữa, nhận anh vào làm lại 1 năm, chỗ ăn ngủ thì chủ cho. Công việc có gì đâu, vị này diễn tả bằng một cụm từ trong thư rất hay là ‘’nắng không đến đầu, mưa không đến chân’’. Tức là công việc làm khá nhàn, làm trong vòng 1 năm thì trừ nợ này. Người chủ cho cậu ta cơ hội làm lại cuộc đời nhưng kèm theo điều kiện là phải liên lạc với thầy Duy Tuệ học và làm đệ tử của thầy. Hai vợ chồng chủ đó vì ở trong gia đình Minh Triết nên mới cư xử tốt như vậy. Qua câu chuyện của vị thanh niên này (tôi đã cho Phật tâm danh), nếu một lòng một dạ làm ăn như là mình làm cho chính mình, tháng qua tháng, năm qua năm với một ý chí và cái tâm hồn nhiên thì trước sau gì mình cũng có nghề. Cái nghề nó đến từ tấm lòng trong sạch, từ cái tính thật thà của mình, từ cái mình lo cho người chủ chứ không phải mình lo cho mình. Việc này tôi nói rất nhiều rồi, mình phải như vậy thì từ từ sẽ hình thành cho mình con đường đi, từ chỗ không biết gì thành biết. Rồi nhiều điều hay, may mắn và hạnh phúc xảy đến cho mình lắm! Tôi đã giảng khá lâu, cách đây hơn 10 năm trong quyển ‘’Tình thương là tài sản vô giá’’, anh hãy dùng tấm lòng với sức lao động tốt của anh thì anh sẽ có nghề, có trí tuệ, có việc làm, anh sẽ có tiền và anh sẽ sống thoải mái. Đó là tôi nói anh không có tiền đi học đại học, đi học nghề. Người tốt nghiệp đại học ra chưa chắc đã thành công bằng cái người làm theo cách tôi nói là làm hết sức trung thành, trung thực. Tự trong bản chất ấy, nó cho chúng ta cái nghề, nghề sẽ đến với anh một cách mầu nhiệm, không biết là nghề gì nhưng chắc chắn sẽ có. Đó có thể là nghề buôn hay nghề nấu ăn, nhưng dứt khoát là sẽ có nghề và có một cuộc sống vững vàng. Tôi đã nói với các bạn trẻ khá nhiều, đừng nghĩ đến chuyện mượn tiền, chuyện thủ đoạn, chuyện toan tính mà hãy bắt đầu bằng một cuộc sống đơn giản nhất, bằng một tấm lòng chân thực nhất với một tình cảm hết sức đẹp đẽ và hồn nhiên nhất thì quý vị sẽ thấy sự màu nhiệm của trí chủ. Quý vị sẽ thấy sự mầu nhiệm của đầu óc đặc biệt của chúng ta. Đầu óc đặc biệt ấy sẽ cho chúng ta đi đến sự thành đạt, nếu có là doanh nhân thì cũng là một nhà doanh nhân xứng đáng, có là một nhà khoa học cũng là một nhà khoa học xứng đáng mặc dù trước đó chúng ta chưa biết gì hết. Quý vị hãy tin và tin tuyệt đối vào trạng thái đặc biệt của đầu óc chúng ta. Không tin tiền trong ngân hàng, không tin vào sự tính toán của mình cũng như không tin vào sự bày mưu vẽ kế mà hãy tin vào tâm hồn, vào tình huống đặc biệt của tâm hồn mình. Mình khoan vội nói tới chuyện kinh doanh mà hãy nói chuyện tình cảm trước với nhau. Nếu anh giữ một sự gọi là đừng tính toán, đừng bày kế gì, đừng giở quẻ gì, cũng đừng tìm mọi cách để bắt người ta chú ý đến anh và không làm chuyện gì để mình có thể kiểm soát được người ta thì tình cảm đó mới là tình cảm chắc chắn nhất. Còn nếu anh có khả năng bày ra đủ thứ chuyện và cho là người khác không thể khôn hơn anh thì chắc chắn anh sẽ sụp ngay cái bẫy do chính anh tạo ra. Chính anh giết anh, chính anh thắt cổ anh, chính anh thắt họng anh. Đó là trong quan hệ tình cảm chứ chưa nói đến chuyện làm ăn. Quý vị cứ hồn nhiên làm việc và có tinh thần làm việc cho người khác. Đây chính là chìa khóa cơ bản nhất. Ví dụ, trên đoạn đường nào đó anh dùng âm mưu tính toán để thành công. Nhưng trong lòng, trong đầu anh lúc nào cũng có cái gì đó bất ổn. Cuối cùng một ngày nào đó cũng có những vấn đề không tốt, phức tạp sẽ xảy ra cho chính mình. Cho nên tôi thấy khó là khó giữ tâm hồn của mình. Quý vị hãy thử xem. Hồi Chính Niệm còn sống, chính tôi là người huấn luyện CN hãy xuống dưới nhà hàng 1 tuần phục vụ khách mấy ngày, còn lại thì làm việc cho thầy. Vì cái chuyện tiếp xúc, và chuyện mình làm dịch vụ cho người khác nó có giá trị lạ lùng. Giá trị lớn lắm! Từ một hoàng tử cho đến tổng thống, khi người ta trở thành người lớn và nổi tiếng rồi mà người đó có chắc chắn hay không thì phải coi hồi trẻ người ta có sống như cu li hay không, tức là lao động rất vất vả, làm việc rất nhiệt tình, cống hiến rất lớn và không nghĩ đến quyền lợi riêng cho chính mình. Dĩ nhiên quyền lợi sẽ đến nhưng mình không cần nghĩ tới. Và đó là tầm vóc của tuổi trẻ. Quý vị hãy thử xem. Do đó, quý vị tuổi trẻ không nên băn khoăn là không có vốn làm nghề, đầu tiên tôi xin đi làm mướn. Nhưng phải hết sức trung thực, phải kiểm soát cái đầu hết sức chặt chẽ, không để phát sinh bất cứ mưu mô, quỷ kế, lòng ham muốn nào. Giống như thế này, mình cứ làm mướn, cứ làm việc với một tâm hồn tốt nhất rồi một ngày nào đó mình cũng sẽ có những may mắn đặc biệt. Cái đó đúng y như vậy nên tôi không bao giờ nói là quý vị bế tắc trong chuyện đi làm ăn hay bế tắc trong chuyện kiếm tiền. Có chăng là do anh tính toán nhiều quá. Ở Los Angeles, Trí Thông có một đứa em nuôi đỡ đầu, cậu đó nhận tiền hàng tháng do Trí Thông gửi về, mà chỉ là tình cờ gặp rồi kết nghĩa anh em khi Trí Thông về thăm quê thôi. Hai người quen nhau, Trí Thông thấy hoàn cảnh cũng tội nên nhận lời làm anh đỡ đầu, lâu lâu gửi tiền về cho học nghề thợ điện. Hai vợ chồng Trí Thông giúp đỡ như vậy trong vòng hai, ba năm gì đó. Sau khi anh đó học nghề thợ điện xong, có nghề trong tay rồi mà vẫn cứ viết thư xin tiền Trí Thông, bảo là em chưa tìm ra được việc làm thích hợp. Trí Thông hỏi thế nào là việc làm thích hợp thì bảo vừa rồi em cũng tìm được việc làm nhưng công việc tuốt ở trên Biên Hòa, em thấy xa quá nên không làm. Tôi bảo Trí Thông stop ngay, không giúp đỡ gì hết, đó là những người lười biếng, bày mưu vẽ kế. Những người trẻ tuổi mà như thế là không thể tin tưởng được. Anh được người ta giúp đỡ cho tiền đi ăn học, học nghề xong thì lại bảo chưa có ngề phù hợp, chưa có chỗ anh ưng, thế thì vứt quách cho xong, không tính tới, không giúp những người như vậy. Tôi nói với Trí Thông là dứt khoát. Hãy chăm lo cho đời sống tâm linh của mình altCuối cùng, tôi muốn chia sẻ với các bạn trẻ là đừng bao giờ sợ mình thất nghiệp, mình thiếu ăn, không có nhà ở, không có áo mặc. Cái sợ nhất là đời sống tâm linh của mình như thế nào, tâm hồn mình như thế nào, cảm xúc của mình như thế nào đối với cuộc đời, đối với những người xung quanh. Khi tôi nói tới tâm linh không phải tôi nói chuyện trên trời dưới đất, nói tới tâm linh là nói tới những cảm xúc mạnh mẽ của anh, cảm xúc lành mạnh từ chuyện anh có tinh thần thể thao, có tinh thần thưởng thức nghệ thuật, âm nhạc, có những ý tưởng trong sáng. Đó chính là đời sống tâm linh, cái đáng sợ nhất chính là cái đó. Anh thành công, anh giữ vững cái đó thì không thể nói anh không đủ ăn, anh thất nghiệp cả! Chúng ta không bắt đầu bằng một sự lựa chọn mà bắt đầu từ những gì trong hoàn cảnh của chúng ta. Hễ hoàn cảnh của mình ở đâu, tình huống mình ở đâu thì mình cứ việc chấp nhận, mình làm rồi mình mới tự rèn luyện mình được. Mình bắt đầu đổ mồ hôi sôi nước mắt, phát triển cảm xúc, phát triển đời sống tâm linh, tâm hồn của mình và cộng thêm người giúp đỡ thì dứt khoát chắc chắn được. Những người chủ lớn đều như thế. Còn trường hợp như thế này là thất bại này, anh đi vay vốn vì anh tin vào kế hoạch làm ăn của anh, anh làm một phát sạch bong, tiêu hết. Rồi anh bảo là thiệt ra là tôi rất là giỏi, mình tính toán kỹ rồi nhưng tại vì mình không may nên mình lỗ hết vậy thôi, chứ không phải mình dở, không có kinh nghiệm. Quý vị phải cố gắng tránh điều đó Tất cả những người Việt nam khi di cư sang các nước khác trên thế giới, quý vị nghe kể về lịch sử của người ta rồi. Người nào cũng chỉ có 5, 3 đô la trong túi thôi, bây giờ thì người ta trở thành triệu phú, đầy hết. Khởi nghiệp bằng vài đô, 100 đô là nhiều thôi ! Pháp Thông kể tôi nghe chuyện khởi nghiệp khi qua Mỹ, tiền bạc có nhiều nhưng gửi qua mất hết. Lúc đầu PT đi làm tài xế chở người ta đi đánh tứ sắc, ngày được cho mấy chục vậy đó. PT thì không biết đánh bài. Khi lang thang đi đây đi đó, PT nhìn thấy người ta buôn bán xe, trong đầu không dám nghĩ đến chuyện buôn bán xe hơi vì đâu có tiền. Lân la đây đó cũng kiếm được chiếc xe cũ, đem chùi rửa rồi bán lại, lời đâu được 200, 300 đô gì đó. Cứ lần lần như vậy mà có luôn một tiệm bán xe hơi cũ. Nghề đó, PT không hề biết là mình có làm được hay không, ngày xưa cũng chưa từng nghĩ tới. Khi nghĩ tới thì chỉ là một giấc mơ lớn chứ không có tiền. Khi cơ hội đến thì nghề dạy nghề, công việc cứ đi lên cho tới bây giờ. Và xuất phát là không biết cái gì về xe, không biết mua xe bán xe cũng không có tiền trong túi luôn. Có lẽ DTY cũng đã kể cuộc đời của DTY cho quý vị nghe rồi, hình như tất cả đều xuất phát như thế. Cho nên, tôi mà nghe ai nói thầy cho con vận động vốn để làm ăn là tự nhiên da gà tôi nó nổi lên hết! Cũng may là mình không có tóc, chứ có tóc là nó dựng lên hết! Vì mình biết chắc thế nào nó cũng thua! Mà mình nói thì nó cãi. Tôi còn nhận mấy cái thư nữa kể chuyện Tiến sĩ khoa học vì tin tưởng vào cái bằng Tiến sĩ khoa học của mình rồi lên kế hoạch làm ăn, đi vay chỗ này chỗ kia, rút cuộc phá sản hết. Mình Tiến sĩ mà, chắc ăn quá mà ! Không đủ trả nợ nên phải bỏ xứ trốn luôn. Đừng có quá tin vào cái đầu của mình mà đi tắt. Dứt khoát sẽ chết. Chậm chậm từ từ cũng không có sao hết! Tôi nhớ khi xưa, tôi còn ngơ ngơ ngáo ngáo, biết gì đâu mà làm ăn. Nhưng mình lân la đi chơi chỗ này chỗ kia mình thấy người ta làm ngành này ngành kia hay hay, mình làm quen rồi xin học nghề. Người ta chỉ cho mình, khi họ chỉ cho mình thì tôi thấy họ bí công việc, bí hàng hóa, bán không chạy. Tiếng thở người ta nặng nề lắm thì mình biết người ta sống cũng khó khăn. Tôi mới tìm hiểu thấy người ta bán không được, thị trường không có. Thế là bắt đầu từ đó tôi đi liên lạc người này, người kia dò la tin tức xem có chỗ nào có thể mua hàng này cho người ta hay không ? Cũng do tôi đi chơi, tuy đi chơi nhưng cũng cố tình tìm hiểu để giúp cho người ta bán được hàng. Rút cuộc, không biết may mắn thế nào mà cũng trúng. Cuối cùng người ta giao hết cho tôi luôn. Mà tôi làm việc toàn tâm toàn ý, tôi phụng sự hoàn toàn mà không ra một điều kiện gì hết. Tôi cũng không xin họ một đồng lương. Tôi thấy người ta bí như vậy thì mình làm cái gì cho người ta hết bí vậy thôi chứ mình không có khái niệm gì hết, hoàn toàn không có! Không có khái niệm kinh doanh, khái niệm xin việc… Sau khi họ tháo gỡ và tự lo được công việc, người ta kêu tôi tới bảo là thôi tôi giao hết cho chú mày lo hết đi. Chuyện chỉ có đơn giản vậy thôi. Đó là kinh nghiệm mà tôi cho là vô cùng quan trọng. Tôi nói một số nguyên tắc mà nguyên tắc quyết định trước nhất chính là tâm hồn của mình. Nếu cậu thanh niên kia có cơ hội làm lại mà không kiên quyết xây dựng tâm hồn của mình thì dứt khoát nếu gặp cơ hội làm ăn thành công một thời gian thì không cũng có tốt, nguy hiểm lắm ! Cho nên nền tảng căn bản trước nhất chính là tâm hồn của chúng ta. Quý vị đừng nghĩ quan tâm tới tâm hồn là đói đâu. Quý vị thấy ông Giác Tuệ, cô Tịnh Tuệ, các vị Hiền giả trẻ Tuệ Tri, Trung Ý người thì nhiều tiền, người thì không nhiều tiền lắm nhưng quý vị thấy đời sống tâm linh của người ta như thế nào? Các vị trẻ khác như Minh Trí, Chính Lực, Liễu Thức Tuệ, Nhiên Tịnh Linh Tuệ… phải nói là tôi rất là vui, vui lắm quý vị ! Tôi có thể nói nếu tối nay tôi có nằm ngủ và đi luôn thì tôi cũng mãn nguyện hoàn toàn. Mình thấy rất hài lòng vì người ta được cái hạnh phúc là cống hiến và không hề để ý tới cái chuyện là người ta được cái gì. Gia đình Minh Triết của chúng ta hầu hết là như vậy. Quả thiệt là quá đẹp! Cái này có thể là tôi không nói cho quý vị mà nói cho một số vị chưa thấm, mới vào học để hiểu thêm. Còn vị nào thấm rồi thì đem cái ý tưởng này truyền tải cho giới trẻ trong trường học trước khi ra trường hãy chuẩn bị đời sống tâm linh của mình cho thật tốt. Đời sống tâm linh không phải là tới chùa cầu nguyện tụng kinh. Lúc nãy tôi đã nói rồi là hãy chuẩn bị chất lượng đời sống tinh thần. Cái suy nghĩ, cái tình cảm, cái cảm xúc, tất cả những gì trong đầu óc của mình là phải đẹp hết. Lòng trung thực, tâm hồn nhẹ nhàng và luôn luôn phải loại khỏi hết trong đầu óc mình mọi sự tính toán, hơn thua, so đo. Mình làm tốt, ông chủ cho ăn rồi cho 5 đồng xài cũng được, không sao ! Không có mất mát gì, ông chủ không cho thì ông trời sẽ cho, tôi nói chắc với quý vị như vậy. Dứt khoát không có để cho sự ham muốn riêng tư của mình phát triển trong đầu óc. Cho nên việc chuẩn bị cho thanh niên trong trường đại học trước khi ra đời là chuẩn bị tâm hồn cho thật tuyệt vời. Ví dụ, có bằng đại học nhưng sẵn sàng ra làm giữ xe, có bằng đại học nhưng sẵn sàng ra làm gác cổng, có bằng đại học nhưng sẵn sàng đi về nông thôn nuôi gà, nuôi vịt, có bằng đại học nhưng sẵn sàng làm công việc quèn. Đừng có vì có bằng đại học mà ở đó chờ kiếm cái gì xứng đáng với bằng đại học. Không phải vậy! Nhiều người thậm chí đi mua bằng hoặc ra nước ngoài mua bằng, hối lộ móc ngoặc mua bằng đem về. Cái đó hoàn toàn không có giá trị gì đối với cuộc sống của chúng ta cả. Nếu chúng ta có qua mặt được nhiều người khác thì chính là chúng ta đang giết chết đời sống tâm linh của chính mình. Đời sống tâm linh chính là đời sống thật. Nếu chúng ta làm chuyện hoen ố chính là chúng ta giết chết đời sống tâm linh của mình. Tức là mình là một con người còn tệ hơn một con rô bốt. Sống như vậy làm sao sống nổi? Đó là chuyện căn bản nhất, các bạn trẻ trong gia đình Minh Triết đều biết hết rồi. Quý vị cũng đỡ, cũng khá rồi thì bây giờ truyền tải thông điệp này đến cho các bạn trẻ khác ở trong trường. Còn các bạn nào mới vào gia đình Minh Triết đang đi học thì hãy nhớ rằng đây là bài học ngàn vàng cho quý vị. Đây mới là cái chính rồi sau đó ra kiếm nghề gì, nghề gì làm, quản lý làm sao, kinh nghiệm thiếu sót ra sao. Tất cả những gì mang tính chất kỹ thuật và trải nghiệm thì những hiền giả đi trước, có kinh nghiệm làm ăn như DTY chẳng hạn thì có thể chia sẻ, đóng góp để cho quý vị biết cách quản lý, biết cách sử dụng đồng tiền, biết cách chấp nhận những thất bại. Quý vị đã từng nghe vợ chồng Duy Đạo và Tuệ Linh chia sẻ trong hội nghị bên Thái lan, rất xúc động đúng không? Đang làm TGĐ mà biết công ty mình phá sản, chiều về TGĐ phải ôm đồ đi bỏ mối ban đêm vì sợ người ta thấy nhưng cũng cắn răng đi. Rồi tập dần, tập xuống dần vì biết trước sau gì cũng bể. Khi mình đứng dưới đất được rồi thì đỡ bị sốc. Duy Đạo và Tuệ Linh kể rất xúc động và đó chính là sức mạnh của một con người học Minh Triết. Cuối cùng, công ty bị phá sản nhưng không bị sốc nhiều. Quý vị có thể xem lại đoạn video đó, rất xúc động, khi lên chia sẻ ăn mặc rất đẹp, rất vui vẻ, hồn nhiên. Đấy! Quý vị thấy một sự chịu đựng như vậy. Đó chính là sự trưởng thành của các Hiền giả Minh Triết. Bây giờ làm sao ? Bây giờ Duy Đạo, Tuệ Linh đã đổi nghề khác. Lúc làm TGĐ công ty in ấn, media có vẻ uy phong lẫm liệt như vậy mà đang trên đà phá sản thì tối đi bỏ mối cái gì quý vị biết không ? Đi bỏ mối cơm gạo lức, muối mẻ để trả nợ, để đối phó. Rất là xúc động, bây giờ tiền hết rồi ! Sau cơn đại khủng hoảng như thế bây giờ hai vợ chồng sống lại từ đầu. Bản lĩnh lắm quý vị! Tấm lòng lớn lao lắm! Vì vậy mà vợ chồng Duy Đạo chính là người cưu mang cậu thanh niên đó và rất thông cảm, nhìn thấy được sự thiếu sót của tuổi trẻ. Nếu vị đó có đang nghe online thì phải thấy cho được lỗi lầm của mình vừa qua. Đó là cú sốc đầu tiên trong cuộc đời và nó có giá trị ghê gớm lắm ! Mình không than oán mình, đương nhiên không than oán ông chủ bà chủ vì người ta tốt với mình quá rồi, cũng không than oán mẹ cha mình. Coi đó là những bài học vô giá, nhờ những nỗi đau đó mà sau này mình mới biết thương người. Nhờ những nỗi đau đó mà mình mới có trí tuệ đặc biệt, mình mới nên người. Không có gì phải giấu, nói công khai – đó mới đáng quý. Quý vị thấy ông Onexis là một tỷ phú lớn trên thế giới về tàu biển. Nhưng khi ông viết hồi ký ông nói rõ hồi nhỏ ông còn đi giành ăn với chó, dụ chó để lấy đồ ăn chứ không có đồ để mà ăn nữa. Không có gì mắc cỡ hết. Hồi xưa tôi đi học thời sinh viên cũng vậy thôi, ba đứa ở chung một phòng, nhiều hôm không đủ tiền thì 3 đứa mua một phiếu ăn thôi. Đứa này ăn xong ăn hết cơm nhưng không được ăn hết đồ ăn, để cho người ta nhìn thấy còn đồ ăn mà người ta bưng cơm thêm tới. Vừa bước ra thì thằng thứ hai nhảy vô đó ăn. Tức là 3 đứa tụi tui ăn một phiếu thôi – ăn gian ! Ăn gian cơm thôi, chứ không có gì ! Nhưng cái thằng thứ ba phải đem cái túi nylong, ăn xong đem một bát cơm ra đổ vào túi nylong đem về buổi tối chiên ăn bù, bởi vì cái ngày đó đói. Hồi trẻ mà, ăn bao nhiêu cũng không đủ. Thời kỳ mình trẻ, nhiều chuyện đau buồn nhưng rất là vui thành ra không có sợ mình sai lầm. Nhưng cố ý sai lầm hoài thì không được, do hoàn cảnh nhất thời nào đó mình sai lầm và kiên quyết không bao giờ tái phạm nữa.Vị trẻ ở trên sau này trở thành tỷ phú của Việt Nam thì viết lại hồi ký như vậy, không có gì phải xấu hổ hết. Cứ viết lên, quá đẹp ! Tôi đọc mà rất cảm động, rất thương, rất nể phục và tôi cho rằng đó mới là người thanh niên dũng cảm. Tôi chia sẻ sơ sơ cho quý vị nắm rõ phần nào là phần then chốt trong nghề nghiệp của mình. Quý vị nhớ cái đó, còn công việc chuyên môn khác thì tôi nhường lại cho DTY góp ý thêm với quý vị. Quý vị tiếp tục trao đổi với DTY nhé, phần tôi đã xong! PHẦN CHIA SẺ CỦA HG DUY TRUNG Ý VỚI CÁC HG TRẺ Câu hỏi của Tuệ Tịnh Thanh : 1. Mình cần phải chuẩn bị những gì để khi giao tiếp với các đối tác nước ngoài, mình có thể giao tiếp 1 cách tự tin nhất ? 2. Làm thế nào để nói chuyện với khách hàng 1 cách thuyết phục nhất? DTY : Ở đây, đối tác có nét hơi đặc biệt là người nước ngoài, tức là họ nói tiếng nước ngoài mà chủ yếu là tiếng Anh, vì nếu họ nói được tiếng Việt thì lại càng tốt, trừ một số trường hợp ở Campuchia theo tôi được biết thì họ nói được tiếng Việt. Thế thì để giao tiếp được với họ thì mình phải có ngôn ngữ giao tiếp, tức là phải giao dịch tốt bằng tiếng Anh. Các em để ý sẽ thấy, các doanh nghiệp hiện nay tự mình giao dịch chứ không thông qua người phiên dịch. Bởi vì nếu thay đổi một từ thì nội dung và ý nghĩa bên trong sẽ bị thay đổi toàn bộ. Cho nên, tôi không hiểu lắm trường hợp nhiều người lãnh đạo không biết tiếng nước ngoài, còn phiên dịch viên thì không hiểu cách dùng từ nên rất dễ gây ra sự hiểu lầm tai hại. Vì trong ngôn ngữ giao tiếp, nhất là trong kinh doanh, chỉ cần sai một từ nho nhỏ thì nghĩa sẽ thay đổi khác đi rất nhiều. Sai một li đi một dặm. Để giao tiếp tự tin thì anh cần phải có sự hiểu biết, anh phải hiểu được vấn đề mà mình giao dịch. Giữa hai người, ví dụ là người Việt, ai có sự hiểu biết thì sẽ tự tin. Cái tự tin được tạo ra từ sự hiểu biết về vấn đề mà mình trao đổi. Hiểu biết về đối tác và khả năng lắng nghe. Thông thường mọi người cứ nghĩ phải nói nhiều thì mình giành phần thắng nhưng không phải vậy mà là khả năng lắng nghe. Càng lắng nghe, càng ít nói càng tốt. TTT : Em cảm ơn phần trả lời của anh. Thực ra em đang ở trong giai đoạn đầu tiên mới đi làm, và cũng là lần đầu tiên em được giao nhiệm vụ đi ngoại giao nên em cũng hơi bỡ ngỡ. Khi em giao tiếp với khách nước ngoài em cũng rất là tự nhiên, vô lo vô nghĩ, em cứ nói chuyện rất là cởi mở mặc dù kiến thức chuyên môn cũng như kiến thức về văn hóa, xã hội chưa nhiều. Nhưng cũng không vì thế mà em e ngại, nhiều câu họ hỏi em mà em chưa biết thì em cũng nhận là em không biết. Lúc đó em chia sẻ với họ rất thật lòng, nhưng đến lúc phải trao đổi với họ về giao dịch thì em lại bị vấp ở chỗ là : nếu lợi cho họ thì cũng phải lợi cho mình, mình phải ký được hợp đồng. Bên trong em giống như có hai người, phần vô minh thì nó nói rằng mày phải nói làm sao để ký được hợp đồng, có lợi cho công ty của mày, cái con người còn lại thì lại nhớ đến lời thầy giảng là phải nói sao cho người nghe có lợi. Hai người cứ đấu đá nhau nên em rất bối rối không biết nói thế nào để nói chuyện một cách tự nhiên và thuyết phục nhất mà vừa có lợi cho đôi bên. Em rất là bối rối chỗ này. DTY : Cảm ơn em, anh hiểu. Tức là em đang có mâu thuẫn giữa hai con người, em vừa muốn cởi mở nói chuyện có lợi cho người ta và con người thứ hai lại muốn làm thế nào để ký được hợp đồng. Theo anh, khi thầy giảng nói có lợi cho người ta không có nghĩa là mình phóng đại lên là tôi đem hết tiền tôi đưa cho ông và ký hợp đồng theo hướng có lợi nhất cho ông, bất lợi dành phần tôi, là đúng theo lời thầy nói. Cái lợi mà thầy nói tới là cái lợi trong tình thương con người chứ không phải là cái lợi về mặt vật chất cho đối tác kia. Mà kinh doanh lại là khác, phải sòng phẳng, tức là hai bên cùng có lợi. Nói theo cách khác, ngày xưa khi còn kinh doanh theo kiểu chợ búa, người ta cứ giành giật, trả giá, thậm chí còn nói thách mang tính lừa đảo. Ngay như bây giờ tại Việt Nam, một số chợ vẫn còn những hình ảnh nói thách gấp 3, gấp 5, gấp 10 lần. Ở bên Bắc Kinh anh cũng từng gặp có chợ nói giá gấp 10 đến 15 lần. Như vậy là mang tính lừa dối. Còn quan điểm kinh doanh hiện nay là hai bên cùng có lợi, tức là mình phải đem lại cái lợi gì cho người ta thì người ta mới ký hợp đồng với mình. Chứ còn mình ký được hợp đồng với họ trong một tình trạng là mình có lợi hết mà họ không có lợi hoặc lợi rất ít thì họ sẽ phát hiện ra là công ty này không quan tâm đến đối tác của mình và như thế họ sẽ tìm mọi cách gây khó khăn và hậu quả sẽ rất lớn. Anh quay lại câu chuyện của em về mâu thuẫn giữa hai con người thì rõ ràng phần giải thích của anh vừa rồi đã trả lời một phần lớn. Khi em quan tâm đến quyền lợi của đối tác một cách chính đáng và công bằng vì công ty nào được lập ra cũng là để kiếm lời, nuôi dưỡng bộ máy, phát triển lên và tích lũy. Khi mình đặt vấn đề có lợi cho hai bên và có lợi cho chính mình thì chắc chắn hợp đồng sẽ tới. Như vậy có nghĩa là gì? Thực ra là có hai trong một, không phải có lợi trong tình trạng tôi đưa hết cho ông còn tôi không có gì cả ! Anh hy vọng là đã giải thích câu hỏi của em. Xem: 8952
[Quay lại]
Các tin khác Cỏ nhân tạo việt nam, artificial grass viet nam.
|
Visited : 1.333.378 Online : 1 |