RSS www.hoangthai.com
Tiếng Việt | English
SẢN PHẨM
DỊCH VỤ CỎ NHÂN TẠO
THÔNG SỐ
CỎ NHÂN TẠO - THÔNG TIN
Exchange Link

Cỏ nhân tạo, artificial grass → Chi tiết tin tức

ÁNH SÁNG KÌ DIỆU & BÓNG TỐI ĐIÊN ĐẢO TRONG ĐẦU ÓC (08-02-2012)

Xin chào quý vị !
Mời quý vị thiền 1 phút.
Hôm nay tôi sẽ trao đổi với quý vị mấy việc còn dang dở trong đó khái niệm về bến bờ, và một số nội dung mà quý vị cần biết để rèn luyện.


Quý vị nào có ý tưởng nào hay hơn, mới lạ hơn hay đầy đủ hơn để giải thích về khái niệm bến bờ không? Nếu có thì quý vị đăng kí phát biểu. Các buổi trước quý vị đã nêu ra được nhiều chuyện hay, hôm nay có thêm ý kiến nào nữa không ? (Cả lớp yên lặng). Khó ha !

 

Quý vị cần hào hứng, mạnh mẽ lên thì học mới vui, phải đặt nhiều câu hỏi mới hay. Quý vị có phát biểu thì mới biết cái thấy của tới đâu rồi – việc đó quan trọng lắm ! Cứ làm thinh, làm thinh miết thì cả đời quý vị cũng vậy thôi à, rồi cứ gậm gà gậm gật tưởng đâu mình biết, mình đã thông đạt ai dè rút cuộc đâu cũng vào đó, cuộc đời của mình vẫn khổ thôi ! Vì vậy, quý vị hãy mạnh dạn trình bày quan điểm, trình bày cái nhìn của mình.

 

Tôi nhớ lại câu chuyện Lục Tổ Huệ Năng sang Trung Quốc học đạo với Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn trên núi Huỳnh Mai gì đó, một hôm Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn mới yêu cầu 500 đệ tử phát biểu ý kiến, rút cuộc không ai dám phát biểu, chỉ có Thần Tú, ông này cũng không dám công khai mà viết lén lên bức tường. Ngũ Tổ thấy được nên khen, lúc đó ổng mới thưa dạ cái đó do con viết. Cho nên, quý vị không có rụt rè gì hết, cứ phát biểu mạnh lên, nói lên quan điểm của mình hoặc tranh luận lật ngược vấn đề. Quý vị nói ngược lại ví dụ như không có bến bờ gì hết, bến bờ là do người ta bày ra cũng được. Không có gì phải ngại !

 

Bổ sung cho chủ đề « Tập sống như người đã đến bến bờ »

 

cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. altHôm qua tôi đến cửa hàng của Trí Phật, tình cờ nhìn thấy một quyển sách trên bàn trong cái kho trên lầu mà hồi xua Ái Tuệ mua ở đâu về, tựa đề là Bước đầu học Phật.

 

Tôi mới lấy và xem thử coi trong đó nó nói cái gì, tôi xem mục lục xem mấy cái hình chụp phía trước, rồi tôi mới tự hỏi thế này : Không biết cái chuyện sách vở ngày xưa trúng trật tới cỡ nào, cũng không biết có ủy ban khoa học nào thẩm định chưa mà bao nhiêu tiền của của bá tánh dồn lại lập viện này, viện khác, rồi nuôi hàng trăn ngàn cái chùa, hàng trăm cái viện nghiên cứu ? Người viết, người giảng cứ nghĩ mình thông đạt, còn người nghe thì không hiểu gì ! Tôi tự đặt câu hỏi không biết trong này có gì thật sự giá trị không hay tất cả những giá trị trong này chỉ toàn là sự tưởng tưởng và không có liên quan gì đến đời sống ? Giống như mình nói chuyện trên sao Hỏa vậy đó ! Mà có nói chuyện trên sao Hỏa thì các nhà khoa học cũng phải tốn hàng triệu đô la để lên đó nghiên cứu, thu thập tài liệu, tìm ra các dấu vết xem có vàng bạc, hay có khả năng sống hay không để đưa con người lên ở. Hổng lẽ người ta bỏ ra hàng tỷ đô la để nghiên cứu về một chuyện thần tiên do một cuốn sách đâu đâu đề cập tới mà không có bất cứ bằng chứng gì hay sao ? Qua đó tôi mới thấy tội nghiệp, rất tội nghiệp cho những người tin vào đó và bỏ tiền, bỏ bạc ra phụng sự mà không hề biết là nó có giá trị gì hay không ?
 

Tôi đọc tiếp vào phần mục lục và tôi thấy toàn là sự tưởng tượng ở trong đó. Họ đặt ra hết khái niệm này đến khái niệm kia rồi tưởng tượng. Quý vị cũng đã thấy rõ rồi, ở trong tôn giáo thì tưởng tượng rất thành công còn trong chính trị xã hội thì tưởng tượng một thời gian, cuối cũng thất bại hết, không còn ai theo nữa. Anh không thể xây dựng một cái gì đó do mình tưởng tượng ra rồi bắt mọi người đổ tiền, đổ bạc, đổ công sức ra xây dựng được. Anh nói rằng cái đó dứt khoát trúng mà không có cái gì chứng minh được cả ! Rồi bảo bây giờ hi sinh đời này cho sự tưởng tượng ấy, rồi tiếp tục hi sinh đời nữa cho sự tưởng tưởng ấy. Mà đâu phải ai cũng hi sinh – toàn người ngu với người yếu thế hi sinh thôi. Còn người quản lí công trình khái niệm tưởng tượng đó thì ăn uống đầy đủ, dư thừa và được nhiều người kính trọng.

Nghĩ lại tôi rất là đau buồn, đau buồn lắm ! Các loại sách vở đó nên đốt hết đi là vừa. Nguy hiểm quá, nó còn tạo ra sự cố chấp, cực đoan kinh khủng. Bởi sự tưởng tượng làm cho đầu óc những người đi theo và nghiên cứu con đường này cực kì cực đoan, họ sẵn sàng chết cho sự tưởng tượng ấy. Tôi thấy thân phận con người thật là tội nghiệp, không bao giờ dám nhìn thẳng vào sự thật để cải thiện sự thật sao cho nó phục vụ đời sống của mình, giữa mình và sự thật ấy thống nhất với nhau ?

 

Người ta rất dễ sai khiến và lấy tiền của những người say mê tưởng tượng chứ có ai lấy được tiền của các nhà khoa học đâu ? Không có ai dụ dỗ được các nhà khoa học hay có đầu óc khoa học một chút. Vì vậy, những người sống theo thuyết tưởng tượng sẵn sàng tìm mọi cách ám sát hết những nhà khoa học hay có đầu óc khoa học. Hoặc họ vận động quần chúng ngu muội lên án và chống lại những người có đầu óc cải tổ - chuyện này trong tôn giáo rất mạnh và xảy ra thường xuyên. Cho nên cái loài người này phải nói là đáng thương thật chứ không phải bình thường đâu ! Rất là đáng thương !

 

Nghiên cứu phần sáng và phần tối trong đầu óc

 

Trong đầu óc con người có phần tối và phần sáng, phần tối rất mạnh và phần sáng cũng rất mạnh. Bình thường thì phần sáng cũng đã sáng ở một mức độ để mình đủ sống nhưng nếu mình không có ý thức phát triển phần sáng cho nhiều thì nó sẽ bị phần tối (u mê) dẫn dắt nhiều hơn. Khi quý vị học phương pháp do tôi hướng dẫn, chúng ta nghiên cứu toàn bộ phần sáng và tác động của phần tối trong đầu óc để tách cuộc sống của chúng ta ra khỏi dòng thác do phần tối lôi cuốn vì đời sống tinh thần của chúng ta quyết định hết tất cả.

 

Quý vị thấy phần tối hay nghĩ tới, hay dắt mình tới những hành động rất tham lam, cụ thể thì cụ thể nhưng cụ thể mang tính tham lam, còn sống thì theo tinh thần tưởng tượng, cực đoan. Phần tối có hai phần: phần cực đoan chạy theo đời sống tưởng tượng, sẵn sàng chết cho tưởng tượng và phần ngược lại là bị lôi cuốn vào một thực tế tham lam quá đáng. Ví dụ, phần tối dẫn dắt anh đến sự tưởng tượng có giải thoát, có một thiên đàng ngoài cuộc đời này, có một kiếp sau tốt đẹp hơn bây giờ và anh khuyến khích mọi người nên thấy giống như anh thấy. Anh rất cực đoan, ai nói đụng tới chuyện này thì anh chửi anh chống, anh xúi giục người khác chống đối. Cực đoan ghê lắm !

 

Nhưng ngược lại phần tối này còn có đường đi khác, nó lôi cuốn anh vào một hoạt động tham lam không còn biết đến liêm sĩ và xấu hổ. Một mặt, anh mặc quần mặc áo quan anh làm hình thức anh dẫn người ta đi tìm chân lí. Nhưng mặt khác, anh đi kiếm đất đai, anh vận động xây cho anh chỗ này chỗ kia để anh tu hành. Tôi nghĩ rằng những nhà tu hành Việt Nam hiện nay có đất đai nhiều lắm, tôi biết một ông Thượng tọa khá nổi tiếng trong nước, sơ sơ thôi cũng có 7 cái sổ đỏ. Anh dụ quần chúng đi theo một lí tưởng ở kiếp sau, một thế giới nằm ngoài hành tinh này. Đồng thời, anh đi kiếm sổ đỏ, ai dám đụng tới sổ đỏ này là anh sẵn sàng chết sống.

 

Đó chính là cách thức mà phần tối dẫn dắt con người : sống cực đoan theo một cái nhìn tưởng tượng và rất tham lam không còn biết xấu hổ là gì, không còn biết nhân cách là gì. Một người sống bằng đầu óc như vậy thì không thể nào nói là anh có niềm vui, có hạnh phúc được. Chắc chắn không bao giờ có được nhưng lúc nào anh cũng thể hiện ra là anh có hạnh phúc, anh có lí tưởng anh là người giải thoát. Anh đi tìm con đường giải thoát để anh tới bờ bên kia mà anh tối ngày cứ chạy đi tìm sổ đỏ !? Bây giờ mà truy lùng hết trong đất nước VN thì tôi không biết là có bao nhiêu sư, bao nhiêu ni cô là có sổ đỏ ? Anh đi tu mà anh kiếm sổ đỏ để làm gì ? Anh đi tìm đường giải thoát để anh qua bến bờ bên kia thì anh kiếm sổ đỏ để làm gì ? Cho nên, quý vị hiền giả MT mình đã đi học MT để tìm con đường giải phóng đời sống tinh thần của mình làm sao cho tinh thần tự do với sự tưởng tượng, với sự tham lam không còn biết xấu hổ là gì. Chứ không phải học cho đầu óc tự do mênh mông để rồi chúng ta lại chụp giựt !

 

Phần sáng không cho phép người nào theo con đường mở phần sáng chạy theo con đường chụp giựt nhưng cho phép anh đủ sống, đủ xài và cho phép anh không phải quan tâm đến chuyện tiền bạc. Nó luôn luôn dẫn anh tới việc duy trì và củng cố ánh sáng thì tự việc ấy có phép nhiệm màu cho anh tồn tại về mặt vật chất. Anh dùng phần tối để tính toán cũng chỉ khổ thân anh thôi. Còn phần sáng không cho phép anh tính toán, nó cung cấp cho anh đủ sống hoài, anh không cần phải tính.

 

Tất cả hiền giả MT mới và cũ phải kiên quyết phát triển phần sáng, không đi theo lối mòn của nhân loại, không lấy sự giàu có làm thước đo thành bại cuộc đời mình. Người ta có tiền nhiều, có viết sách ca ngợi sự giàu sang phú quý thì cũng kệ người ta. Nó không khác gì con cá đẹp đang bơi trong cái chậu mà quý vị nhốt trong nhà để dòm chơi. Tiếng cười của những người do phần tối điều hành khác với tiếng cười của những người do phần sáng điều hành đời sống của họ. Nên quý vị hết sức tránh không để phần tối hoạt động trong đầu óc.

 

Khi nói đến bến bờ, tôi tạm mượn từ bến bờ trong phật giáo, vì chúng ta bị ảnh hưởng nhiều trong phật giáo, để chỉ phần sáng trong đầu óc của chúng ta. Quý vị hãy tự kiểm điểm trong đầu óc của mình xem mình có đang thèm miếng đất, cái nhà hay cái gì đó mà nhất là đất với nhà. Mình cho là nếu không mua được miếng đất thì coi như cuộc đời mình thất bại. Mình nằm chiêm bao thấy đất hoài, trúng đất hoài vì mình mơ ước kiếm miếng đất. Chúng ta phải kiểm soát hết tất cả các tình huống thèm muốn trong đấu óc. Sự thèm muốn nào lâu lâu hiện ra thì phải hiểu là phần đó bị phần tối chen vào.

Một trong những hiện tượng phần tối chen vào là lâu lâu trong đầu chúng ta nghĩ tới cái gì đó, thấy thèm thuồng nó và muốn có nó. Đó là dấu hiệu của phần tối xen vào.

 

Bổ sung phần trả lời cho buổi chia sẻ Tuổi trẻ & Kinh doanh với HG Duy Trung Ý

 

cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. altHôm trước tôi đã trao đổi với quý vị về hai nền tảng căn bản quyết định hết cho đời sống vật chất, mà là đời sống vật chất có hạnh phúc. Có vị nào nhớ, nhắc lại được hay không?

 

-         Con Duy Giác thưa thầy, thứ nhất nếu con không lầm thì mình phải có một nghề nghiệp ổn định, vững chắc. Thứ hai là từ nghề nghiệp đó mình phát triển tình thương cho cộng đồng, trong đầu không nghĩ đến việc làm giàu...

-         Cái đó căn bản nhưng chưa phải là nền tảng. Tôi đang nói về cái nền tảng và bản chất. Trên nền tảng và bản chất ấy các kiến thức nghề nghiệp hay khả năng chuyên môn hay là cơ hội làm ăn sẽ hình thành.

-         Dạ, đó là lòng trung thực và sự tự tin của mình trong khi giao tiếp.

-         Tự tin cái gì?

-         Tự tin là mình mang ánh sáng và niềm vui cho người khác.

 

Có vị nào tóm tắt và nói rõ thêm trên cơ sở phát biểu của Duy Giác ko?

-         Con Duy Nhã xin phát biểu.

-         Vâng, mời Duy Nhã.

-         Dạ, con xin tóm tắt đó là lòng tự tin cộng thêm tính trung thực và tình thương.

 

Có vị hỏi tôi, bây giờ mình khởi nghiệp bằng cái gì thì tôi trả lời bằng cái đó. Vị khác lại hỏi tôi là làm sao tự tin trong công việc khi mình giao tiếp với người khác. Nhờ hai câu hỏi đó mà tôi trả lời hai vấn đề: 1/ Khởi nghiệp bằng cách nào? 2/ Làm sao mình tự tin trong khi mình giao tiếp với người khác khi làm ăn buôn bán.

 

Quý vị đặt những câu hỏi đó rất hay, mặc dù quý vị hỏi chưa trực tiếp chưa gọn nhưng cuối cùng gút lại được vấn đề ngắn gọn như vậy. Quý vị nên đặt ra nhiều câu hỏi vì nếu không có câu hỏi thì pháp không ra, trí tuệ không ra. Không ai nghĩ mà nói ra bao giờ.

 

Bây giờ quý vị khởi nghiệp bằng cái gì? Cái này mang tính công thức, không phải hiểu sơ sơ và bỏ qua được đâu. Nó quyết định luôn đời sống vật chất cho quý vị. Nhất là những vị ở trong nước, nhất là những người nằm trong môi trường văn hóa châu á.

 

Đi kèm với lòng trung thực còn có một yếu tố nữa. Không chỉ ở châu Á đâu mà có thể thấy ở tất cả các trường đại học nổi tiếng ở Mỹ, khi họ tuyển sinh viên cũng căn cứ vào cái đó chứ không chỉ căn cứ vào điểm học. Điểm học đạt 98% hay thậm chí đạt 100% nhưng họ còn căn cứ thêm một bản chất nữa ngoài cái lòng trung thành, trung thực thì người ta mới đào tạo anh. Quý vị không thấy nữa thì không còn gì để nói, mà chỗ này cực kì quan trọng, là nền tảng của mọi thứ.

 

-         Alô, con là Duy Minh.

-         Vâng, chào Duy Minh.

-         Thưa thầy, theo con thấy đó là lòng tự trọng và sự tự tin cá nhân.

-         Ừ, cảm ơn DM nhưng còn thiếu.

-         A lô, con chào thầy ạ, con là Tuệ Kiến Phật ạ !

-         Vâng.

-         Theo con thấy đó là lòng đam mê và quyết tâm.

-         Ừ, đam mê cũng là một thứ được nhưng chưa thật đúng chỗ đó.

-         A lô, con là Duy Năng Pháp con xin bổ sung ạ !

-         Vâng.

-         Thứ nhất là sự trung thực, thứ hai là làm việc với tinh thần vì người khác, không tính toán so đo, không ham muốn không nghĩ tới quyền lợi riêng thì sẽ chiêu cảm sự may mắn cho mình.

-         Cái đó đúng hoàn toàn. Cái tính chất tự nguyện, cái tinh thần tự nguyện của mình.

 

Quý vị thấy đó, đại học Havard tuyển người trên tiêu chuẩn đó, chắc chắn không ai tuyển người học giỏi không đâu quý vị. Anh học giỏi, anh đủ tiền vào trường nhưng anh phải đóng tiền học. Nhưng tôi cấp cho anh học bổng toàn phần để tôi đào tạo anh mà anh không cần lo tới tiền ăn, tiền học hàng tháng thì anh phải có tiêu chuẩn là tấm lòng thành thật của anh và sự đam mê trong việc tự nguyện đem công sức của mình phụng sự cho xã hội. Đó là yếu tố thứ nhất, gồm hai phần.

Không có trường đại học nổi tiếng nào mà cho học bổng toàn phần mà không chú ý vào yếu tố này, còn anh đủ điểm vào trường tôi thì tôi cho anh vào nhưng cấp học bổng cho anh thì tôi không cấp. Cấp học bổng tức là tôi nuôi anh, tôi đào tạo anh. Tôi nuôi anh nếu anh không còn cá nhân anh thì tôi nuôi. Nếu anh còn là cá nhân mà anh còn là người của nhân loại của xã hội, của cộng đồng thì tôi mới bỏ tiền ra nuôi anh hàng trăm ngàn đô la một năm. Chứ anh học giỏi thì cơn cớ gì tôi nuôi anh ? Anh học giỏi thì kệ anh, tôi mừng cho anh thôi. Anh cứ vào đây đóng tiền học trường của tôi còn bảo tôi nuôi anh thì dứt khoát tôi không nuôi bởi vì anh không phải là con người của xã hội, của nhân loại. Anh chỉ là con người của cá nhân anh, của vợ anh, của gia đình anh. Anh học ở đây xong anh về sẽ kiếm được việc làm tốt, sẽ vinh quanh, sẽ nuôi vợ nuôi con nuôi gia đình anh thì anh cứ bỏ tiền ra mà học. Anh không có tiền, nếu anh đủ điều kiện vay thì tôi cho anh vay, sau khi ra trường anh đi làm anh trả. Còn tôi cấp học bổng cho anh thì khác, tức là anh chỉ học-học-học và phụng sự, khỏi cần lo chuyện khác.

 

Đây là một bản chất người ta nghiên cứu và phát hiện qua hồ sơ. Anh không thể đóng kịch được à ! Hay lắm à ! Anh không thể nói tôi thế này tôi thế kia, tôi có tinh thần là được đâu à ! Người ta nghiên cứu anh hết và kết luận anh là con người của nhân loại chứ không phải là người tối ngày đi kiếm sổ đỏ, vận động xây chùa, nói chuyện thánh thần.

 

Quý vị thấy đó, phần sáng trong con người quyết định tất cả mọi hạnh phúc của chúng ta. Quý vị vào công ty MT làm cũng vậy, yếu tố này là yếu tố quyết định để tuyển vào công ty MT, và yếu tố thứ hai là làm sao phát triển được sự tự tin nhất là trong các quan hệ làm ăn với đối tác của anh.

 

Cảm ơn DG, DM, TKP, DNP đã phát biểu phần một. Quý vị hãy nhớ yếu tố phần một là yếu tố chuẩn khi chúng ta đào tạo một hiền giả MT. Nếu trời chưa ban cho chúng ta yếu tố này thì với phương pháp học MT, chúng ta có đủ khả năng sáng tạo hai thiên chức này trong đầu óc. Chúng ta chính là đấng sáng tạo. Những cái thiên tánh, thánh tánh hay siêu phàm tánh mà trời đất chưa ban cho chúng ta thì với con đường mà tôi đang hướng dẫn chúng ta có đủ khả năng tự sáng tạo, tự trồng vào đầu óc, tự gầy vào mảnh đất và nuôi nó phát triển.

 

Có vị nào phát biểu chia sẻ được yếu tố thứ hai này do Tuệ Tịnh Thanh đặt câu hỏi với DTY không ?

 

-         Con Duy giác xin phát biểu.

-         Vâng.

-         Dạ thưa thầy đó là đời sống tâm linh vững chắc.

-         Cảm ơn DG. Mời quý vị khác bổ sung.

-         Dạ, con là Duy Năng Pháp.

-         Vâng, mời DNP.

-         Con xin bổ sung thêm là đời sống tâm linh trong sáng ạ.

-         Vâng, cảm ơn DNP. Nó đúng nhưng chỉ là khái niệm chung. Còn bữa đó tôi trả lời rất chi tiết à, nói nói rất là cụ thể à ! Mà các trường đại học khi cho học bổng toàn phần cũng tính tới điểm này.

-         Alô, con là Duy Đức Tịnh.

-         Vâng.

-         Con xin nhắc lại bài thầy giảng hôm chủ nhật vừa rồi (bài Đạo phật của Trần Nhân Tông) cho các bạn sinh viên nên lưu ý đời sống tâm linh của mình, trong đó thầy nói rất rõ đời sống tâm linh không phải chuyện về tôn giáo mà nói tới những cảm xúc mạnh mẽ, lành mạnh từ chuyện mình có tinh thần thưởng thức nghệ thuật âm nhạc, rất trong sáng. Đi tới đâu, gặp hoàn cảnh nào mình cũng chấp nhận được, nhờ hoàn cảnh mới tự mình rèn luyện và qua đó phát triển đời sống tâm linh và cảm xúc tại hoàn cảnh đấy. Như vậy dù ở đâu mình cũng có thể sáng tạo giá trị của mình ngay tại hoàn cảnh đó ạ. Hôm nay con có đọc một bài viết trên báo Vietnamnet, có một cô gái được học bổng tại đại học Havard, khi được hỏi tại sao học trường này và những đam mê của cô ấy là gì thì cô khẳng định luôn là cô sẽ về VN làm việc bởi vì bố cô ấy nói rằng là điều quan trọng nhất khi đi học nước ngoài là phục vụ cho đất nước vì ở Mỹ có nhiều người giỏi rồi. Cô ấy sẽ về để đóng góp cho quê hương của mình. Con xin hết thầy ạ.

-         Cảm ơn ĐT. Cô bé đó trả lời hay đó. Chứ nói tôi học xong tôi kiếm chồng ở nước Mỹ, tôi phục vụ cho nước Mỹ thì chắc người ta không cho học bổng rồi.

 

Quý vị thấy đó, những cơ quan trí tuệ lớn trên thế giới, họ không suy nghĩ theo kiểu lơm cơm, đừng nghĩ nói nịnh người ta là người ta cho đâu à ! Tôi học xong tôi ở lại trường Havard, tôi học xong tôi có tài tôi phục vụ cho nước Mỹ - nói vậy không phải là người ta chịu đâu à !

 

Quý vị vẫn chưa nói được một chi tiết mà tôi đã chia sẻ hai ba lần rồi. Qua đó, quý vị thấy đó, tất cả những gì tôi chia sẻ, những ngôn ngữ tôi dùng,  quý vị không thể nghe và hiểu một cách hời hợt. Đúng ra phải có một ban chuyên gia, nghiên cứu và giải mã hết tất cả những lời tôi giảng vì tôi nói rất tóm tắt, tôi nói những điểm tổng thể chung chung. Nhưng tôi cũng đi vào rất chi tiết, thì những chi tiết đó cũng phải được giải mã ra chứ không thể nào không giải mã được. Do vậy, tôi nói quý vị phải ra một bộ sách và chỉ cần cầm bộ sách đó đọc tới đọc lui, tập đi giảng chỗ này chỗ kia mà không cần sách của một thế giới nào hết. Một quyển sách thuần túy của VN. Từ đó quý vị mới hiểu dần, hiểu dần các bí mật trong ngôn ngữ hay trong các câu chữ tôi dùng, trong nội dung tôi giảng. Mới nhìn sơ qua tưởng là dễ hiểu chứ sự thiệt là rất sâu sắc. Từ lâu rồi tôi đã có ý thức có một số anh em khá, nếu không thì thế hệ sau sẽ nghiên cứu và giải mã ra vì đa số tôi sử dụng phương pháp ám chỉ. Kể cả những người sống bên cạnh tôi, tôi cũng cư xử bằng các ám chỉ chứ không cư xử bằng cách trực tiếp. Ám chỉ qua lời nói, qua cử chỉ, qua cách sinh hoạt. Gần như tôi sử dụng hầu hết là ngôn ngữ ám chỉ.

 

Quý vị vẫn chưa nói được nội dung thứ hai !

 

Cô bé Tuệ Tịnh Thanh hỏi thế này : Làm sao khi tiếp xúc với đối tác, mình tự tin mà thuyết phục người ta để có được hợp đồng tốt hay là thành công trong vấn đề giao tiếp ?

 

Thông thường, khi quý vị chạy đi kiếm sách vở để học về tự tin khi giao tiếp với người khác, quý vị sẽ thấy trong đó có đủ thứ kinh nghiệm : nào là phải giỏi ngoại ngữ, phải giỏi văn, phải giỏi toán, nào là thể hiện mình mình có kiến thức về việc đó… thậm chí còn nói : Tôi quen với thủ tướng chính phủ, tôi quen bộ trưởng bộ ngoại thương, tôi quen bộ trưởng bộ thương mại, tôi quen thống đốc ngân hàng rồi giở bóp lấy hình chìa ra bảo : Đây, hình tôi chụp với thủ tướng, với thống đốc ngân hàng đây.

 

Quý vị làm như vậy người ta tin quý vị không ? Có phải làm như vậy là tự tin khi giao tiếp hay không ? Đó là kiểu tính toán của người đời, quý vị đã thấy rồi, bao nhiêu người tính toán lúc được lúc mất, trồi lên sụp xuống – phiền não vô cùng ! Cách thức thể hiện sự tự tin ấy không có căn bản. Tôi gợi ý tới đó cũng khá là chi tiết rồi, quý vị có thể nói thẳng vô vấn đề dùm cho tôi được không ?

 

-         Alô, con là Tuệ Lực Nhãn, con xin trả lời, có phải thầy đang nói đến việc phát triển trí chủ không ạ ?

-         Cũng không hẳn vậy.

 

Ví dụ, quý vị có một căn bệnh trong người, bệnh đó cũng đơn giản thôi, quý vị đương nhiên phải đi bác sĩ vì có khi ổng biết chuyện của mình mà trị hết. Thông thường khi mình đến bác sĩ nào thì mình phải tin ông bác sĩ đó. Bây giờ có 4 ông, quý vị mới đến giao tiếp với 4 ông này, trong đó :

-         Ông thứ nhất có bằng bác sĩ đàng hoàng.

-         Ông thứ hai biết châm cứu, bấm huyệt và một vài thứ lá cây trên rừng.

-         Ông thứ ba thì giỏi khí công cộng thêm môn nhịn đói. Quảng cáo bệnh gì ổng chữa cũng hết.

-         Ông thứ tư thì được Cậu bảy hay mẹ Ngũ hành gì đó trên trời nhập vô và cũng tuyên bố bệnh gì chữa cũng hết.

 

Trong 4 ông này, quý vị tin ai ? Ai là người làm cho quý vị tin ? Ai là người tự tin nhất khi giao tiếp với quý vị ? Có lẽ người nào tiếp xúc với quý vị cũng đều tự tin là giúp được cho quý vị. Nhưng là một đối tác của 4 ông đó thì quý vị cảm thấy tự tin với ông nào nhất? – Khó ha, không phải dễ!

 

Một ông là bác sĩ, ổng rất tự tin vì ổng là nhà khoa học mà. Một ông cũng tự tin nhưng tự tin ít hơn vì mình là ông thầy lang, bấm huyệt, hốt thuốc. Một ông thì đại diện cho cậu Bảy hay mẹ Ngũ hành gì đó trên trời, cũng tự tin vì mình đang là người cõi trên, mình là cái xác cho người cõi trên dùng. Ông cuối cùng có kinh nghiệm về khí công và nhịn đói cũng thể hiện là mình tự tin. Vậy trong số những người thể hiện sự tự tin thì quý vị coi thử người nào có lòng tự tin vững chắc nhất? – Rất khó!

 

Tôi đặt quý vị vào tình huống : quý vị là sinh viên mới tốt nghiệp, thậm chí không phải là sinh viên nhưng là thanh niên trong độ tuổi lao động và đang đi làm. Quý vị phải đi tiếp xúc với một số đối tác thì quý vị dựa vào cái gì để tự tin mà làm việc với người ta ?

 

Câu chuyện người bạn bên Nhật


Hồi hôm tôi có nói chuyện với ông bạn học cũ hồi nhỏ. Ông này qua Nhật mấy chục năm rồi, có cha là người Nhật. Ông kể tuy ông sống ở Nhật mấy chục năm, nuôi nấng các con, nhưng ông chưa hề bước chân vào trường nào của Nhật để học tiếng Nhật. Hai năm đầu mới sang, ông sống nhờ trợ cấp. Sau đó, chính thức vào làm cho hãng Sony, tại một xưởng có 28 người với hệ thống máy móc. Người ta biết ông không hề biết tiếng Nhật cũng không có nghề ngỗng gì nên sắp cho ông vào khâu chỉ cần nhìn thấy cái gì ra là lấy vậy thôi.

Ông ngồi ông nghĩ nghề mình không biết, tiếng mình cũng không biết – mình chẳng biết gì hết thì mình sẽ tin vào cái gì ? Nếu mình không đi làm thì họ sẽ không cho trợ cấp, nếu vậy thì làm sao mà sống ?Ổng không biết dựa vào cái gì để tự tin làm việc. Ổng mới tự nghĩ mình không phải là cái thằng thường, coi vậy chứ mình lanh lợi.

Ông này là bạn học của tôi khi còn thanh niên và quả thật ổng rất là lanh lợi, tốt bụng. Tư cách, nhân cách thì quá chuẩn rồi – rất đàng hoàng ! Chỉ có điều ổng không biết nghề, biết tiếng nên ổng tin là mình thông minh, lanh lợi. Mình ngồi mình dòm miết thế nào cũng biết cái đám này đang làm cái gì ?

 

Thế là, anh vừa làm vừa dòm cái miệng người ta nói chuyện, vừa dòm máy chạy, thao tác làm việc. Khi máy bị hư có chuyên viên tới sửa thì anh dòm người ta sửa. Từ đó anh thuộc luôn mấy chữ mang tính chất chuyên môn kỹ thuật và biết sửa luôn khi máy hư. Anh kể có lần dây chuyền hệ thống bị hư, nhóm người đó chưa kêu chuyên gia đến làm thì ảnh tới ảnh sửa, sửa xong thì chạy được. Thế là người ta vỗ tay khen ngợi. Các lần sau cũng vậy, hễ dây chuyền hư là ảnh tới ảnh sửa.

 

Ông sếp thấy vậy mới hỏi tại làm sao ông biết sửa, ổng bảo là cái chuyện này dễ lắm hồi ở trong nước VN tôi làm hoài ấy mà ! Chỗ này thì ảnh bảo với tôi là ảnh nói dóc chứ thật sự là anh dựa vào sự chú ý, sự lanh lợi của ảnh, ảnh có khả năng đó cao.

 

Khi ông sếp của xưởng đó xin nghỉ thì ban lãnh đạo mới quyết định đưa anh này lên làm sếp của xưởng đó. Buồn cười nhất là anh này không biết chữ gì ! Nó cấp cho cái bàn, con dấu, hễ ai xin phép đi đâu, làm gì – tất cả đều phải có chữ ký và con dấu của ảnh thì mới được đi vì ảnh làm sếp mà. Ảnh kể có người xin nghỉ phép vì con bệnh anh biểu người ta làm đơn, khi đưa đóng dấu thì anh bảo người ta đọc xem họ viết cái gì trong đó. Người ta hỏi bộ ông không biết đọc à ? Ổng bảo không tao ở VN qua, tao không biết tiếng, tao không có học chữ nào hết ! Thôi mày đọc tao nghe đi tao hiểu à. Người Nhật kia sau khi đọc xong, ổng bảo ok đưa đây tao kí.

 

Ảnh làm việc rất giỏi, rất nhiệt tình, rất tốt được nhiều người tin tưởng mặc dù không biết chữ. Cái đám Sony đó, đi đâu họp cũng bắt ảnh đi họp. Anh bảo tôi có hiểu gì đâu mà bắt tôi đi họp, nhưng ảnh kể ảnh dòm miệng dòm mắt là ảnh đoán được hết. Cái cơ bản là mình ráng để ý, ráng học và làm tốt thì người ta tưởng mình.

 

Một thời gian sau họ giao cho ảnh cũng nhiều việc, thu nhập cũng khá, một tháng được 100 nghìn yen. Mấy đứa con đi học đủ thứ cuối cùng không đủ sống, ảnh nuôi hết, mua nhà mua cửa trên cái đồi nên vừa rồi ở trên cái đồi nên được an toàn.

 

Bây giờ ảnh làm ăn chỉ nhờ cái miệng, không có cơ sở, nhân viên gì hết, tất cả dùng điện thoại không. Cơ quan thuế thấy anh thu nhập cap, đến hỏi thăm văn phòng, bến bãi, nhân viên đâu. Anh thưa không có. Người ta lại hỏi vậy chứ anh làm bằng cái gì. Anh bảo tôi làm bằng cái miệng của tôi thôi. Tôi có bao nhiêu tôi khai với mấy ông như vậy. Người ta ngạc nhiên thấy doanh số cao mà chẳng có văn phòng, cơ quan gì cả. Câu chuyện đại khái như vậy.

 

Một người đứng đầu một xưởng máy của Sony, một chữ tiếng Nhật cũng không biết mà người ta vẫn tự tin, từ một nhân viên quèn được nâng lên làm quản trị trong một thời gian ngắn, vậy thì anh đó rõ ràng thể hiện sự tự tin của mình. Anh không dựa vào nghề nghiệp, không dựa vào việc biết tiếng Nhật.

 

Đó là phần tôi bổ sung thêm cho câu hỏi của Tuệ Tịnh Thanh về vấn đề làm sao thể hiện được mình có một niềm tin, có sự tự tin khi giao tiếp với cộng đồng, đối tác làm ăn? Quý vị hãy nhớ như vậy chứ đừng có dựa vào quan hệ quen biết thủ tướng với cả thống đốc. Đó chỉ là vấn đề phụ thôi.

 

Những gì DTY đã chia sẻ với quý vị thuộc về kinh nghiệm, về kỹ thuật chuyên môn. Còn tôi chia sẻ cho quý vị là phải dựa vào bản chất. Bản chất đó là bản chất gì? Ngay trong thâm tâm, mình tự tin rằng, dù  ít hay nhiều thì mình cũng có chút giá trị đóng góp cho người khác. Hãy tin vào một chút khả năng chia sẻ cho người khác, khả năng làm cho người ta cười, khả năng làm cho người ta vui, khả năng làm cho người ta hết buồn, khả năng làm cho người ta kể chuyện riêng tư của người ta ra để người ta đỡ bị stress hay khả năng khai mở cho người ta về tâm hồn. Mà quý vị đang học khả năng khai mở tâm hồn nên đối với quý vị rất dễ.

 

Tôi nói tối thiểu là từ trong đáy lòng mình tin rằng mình có thể đem lại lợi ích nhỏ nhất cho người khác – niềm vui nhỏ nhất hay niềm tin nhỏ nhất cho người khác. Anh hãy tin tôi, mặc dù bây giờ anh chưa hiểu tôi, anh chưa biết tôi, anh thấy tôi có vẻ như kẻ vô dụng. - Nhưng trong bụng mình, trong thâm tâm mình nghĩ rằng một ngày đó mình sẽ thể hiện được mình là người có lợi chẳng những cho mình mà còn cho người khác. Không phải tôi là người làm phiền người khác, không phải tôi đến nước Nhật là anh phải nuôi tôi. Một ngày nào đó anh sẽ hiểu, sẽ thấy, sẽ biết tôi là người có lợi cho anh mặc dù bây giờ nhìn qua thì tôi hai bàn trắng, không biết chữ, không biết nghề.

 

Đó chính là nền tảng giúp cho chúng ta tự tin khi chúng ta tiếp xúc với người khác.

 

Câu chuyện một vị sư học tiến sĩ phật học

 

Chuyện anh mua bằng giả, rồi anh in card visit tôi là tiến sĩ này, tiến sĩ nọ, tốt nghiệp đại học này, đại học nọ. Tất cả đều chẳng có giá trị gì.

 

Hồi tôi ở bên Ấn độ, tôi có gặp 108 vị sư đang theo học tiến sĩ phật học tại đó. Trong số đó có rất ít vị học căn bản và nghiêm túc còn đa số là học hổng chân hết! Thì có một vị trong số các vị học căn bản và nghiêm túc đó tìm đến và trò chuyện với tôi :

 

-         Thầy Duy Tuệ coi dùm tôi, tôi tốt nghiệp xong, tôi có cách thức gì đóng góp cho Phật giáo VN không?

Tôi mới bảo:

-         Thầy có một cái sở học rất tốt, nhưng mà thầy thật sự có đóng góp gì cho đạo pháp trong nước thì tôi có ý kiến như thế này.

Tôi nói rất nghiêm túc:

-         Sau khi thầy tốt nghiệp tiến sĩ xong thì việc đầu tiên là thầy phải đi chơi vòng vòng mấy cái núi ở Ấn độ chừng một hai năm. Rồi sau đó, đem cái bằng về đốt, không đốt cái bản copy mà đốt cái bằng thiệt đó, đốt đi mà không để lại dấu vết. Sau hai năm dạo núi rừng và đốt luôn cái bằng thiệt, thầy trở về nước và không được nói với ai là mình có bằng tiến sĩ phật học, cũng không cho ai biết mình là tiến sĩ phật học, thì lúc ấy thầy có khả năng đóng góp cho đất nước và đạo pháp.

Tôi nói xong, ổng ngồi làm thinh, ổng gật đầu. Tôi nói tiếp :

-         Tại sao tôi phải góp ý cho thầy như vậy? Bởi vì người không có bản lĩnh, người giả mới muốn giơ cái bằng thật ra. Còn người thật thì phải đốt luôn cái bằng thật. Không cho ai biết là mình có bằng cấp gì thì mới gọi là người thật.

 

Lúc đó mình đóng góp là đóng góp từ tâm hồn của mình chứ không dựa vào bằng cấp. Anh còn lòe cái bằng, nhất là trong ngành phật học, thì cái đó vô cùng xoàng xĩnh. Một người trụ trì dốt nát, không bằng cấp nuôi anh ăn học, anh có bằng cấp không có nghĩa là anh hơn người đó. Cho nên cái chỗ làm cho mình tự tin không phải cái bên ngoài mà là cái tâm hồn bên trong, cái ý nguyện của anh.

 

2 tài sản chân chính lập nghiệp

 

cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. altTôi nhắc lại hai yếu tố : Một yếu tố mà quý vị đã phát biểu cộng thêm yếu tố làm cho mình tự tin – mình tin vào khả năng tối thiểu của mình là mình làm cho người khác vui trong mối quan hệ giữa mình và người ta. Đó là điều kiện mang tính chất bản chất để giúp cho chúng ta tự tin trong tất cả mọi quan hệ chứ không chỉ quan hệ mua bán kinh doanh. Dĩ nhiên trong quá trình mua bán kinh doanh anh cũng phải thể hiện một vài hình thức bên ngoài, cái đó cần phải có, nhưng bản chất bên trong mới là cái quyết định và cái đó có thể người ta không thấy được. Anh chỉ âm thầm thực hiện, anh theo đuổi nó, anh tin vào tính trung thực của anh, anh tin vào quyết tâm của anh, anh tin vào lòng thiện của anh, anh tin vào cái gì đó mà anh có thể làm cho người ta vui. Và, anh tin rằng anh sẽ là người bạn tốt của người kia và anh tin rằng người kia không bị lầm khi chơi với anh. Anh tự mình cam đoan rằng người kia không bị lầm khi quan hệ với anh, mặc dù người ta chưa hiểu mình nhưng rồi người ta sẽ hiểu mình. Đó là những bản chất rất căn bản, rất quan trọng để cho anh tự tin.

Giống như hiền giả Minh Triết, có thể anh ăn nói dở, anh trình bày dở, anh còn thiếu thốn nhiều thứ nhưng anh có một sự tự tin là anh sẽ có những đóng góp tốt cho những người quan hệ với anh. Chính cái đó làm cho anh tự tin trong giao tiếp.


Cũng như bây giờ, tôi không cần chứng minh bất cứ cái gì để thuyết phục ai tin tôi, tôi không cần chuyện đó và từ xưa tới giờ tôi cũng không bao giờ làm chuyện đó! Tôi cứ nói ngang ngang vậy đó, anh nghe được thì nghe, không được thì thôi! Nhưng trong lòng, trong sâu thẳm tôi biết rất rõ là bất kể ai quan hệ với tôi thì dứt khoát trước sau gì cuộc đời của họ sẽ rất tốt đẹp, trước sau gì cuộc đời của họ cũng sẽ thay đổi, trước sau gì hoàn cảnh gia đình của họ sẽ khá hơn. Và tôi rất tự tin vào chuyện ấy bởi tôi có đầy đủ tấm lòng, tôi âm thầm cư xử với họ như vậy. Không bao giờ trong lòng mình cho phép mình không nghĩ đến niềm vui của người khác mà chỉ nghĩ tới mình không. Mà gần như chỉ có một chiều mà thôi là làm sao cho người ta vui, còn chiều ngược lại thì không cần. Và chính cái đó tạo cho mình sự tự tin trong cuộc sống của mình.

 

Chúng ta vừa trao đổi với nhau về hai yếu tố.

 

Yếu tố thứ nhất, lòng tự nguyện cống hiến khả năng của mình về tinh thần lẫn vật chất, tóm lại là cống hiến năng lực hay kết quả làm việc học tập cho xã hội, tức là mình là con người của xã hội, là con người chung của nhân loại, của dân tộc, cộng với lòng trung thực là nền tảng lập nghiệp, là tài sản chân chính nhất mà ai cũng có.

 

Nếu tài sản này trời chưa ban thì chúng ta hãy trồng hạt giống này vào mảnh vườn thánh thiện của chúng ta, tức là chúng gieo ý tưởng, ý niệm vào và trồng nó, giống như DCN đã từng viết lại trong nhật kí vậy. Dĩ nhiên trong mảnh vườn thánh thiện ấy đã bao gồm lòng thương và lòng trắc ẩn với nhân loại. Nếu chưa có thì chúng ta tập.

 

Tuy nhiên có rất nhiều người tập chỉ để đạt mục tiêu, khi đạt được rồi thì quên hết không còn nhớ nữa. Lúc gian khổ, có thể nói anh là người gương mẫu hi sinh, sau khi hoàn cảnh đất nước khác đi, cuối cùng anh cũng thay đổi, anh cũng đi kiếm chác : kiếm cơm, kiếm nhà cử, kiếm bồ bịch. Khi được đòi hỏi bước sang một sự hi sinh khác, anh không còn khả năng hi sinh nữa, anh bảo thôi tới đây được rồi, anh bắt đầu đi chiếm hữu – Rất nhiều người như vậy ! Sự thay đổi của lòng người đầy rẫy ra như vậy đó, quý vị cũng biết hết cả rồi ! Nhưng hiền giả Minh Triết thì ráng duy trì mãi mãi, không cho phép sự thay đổi này xảy ra.
 

Yếu tố thứ hai, lúc nào chúng ta cũng phải tin rằng chúng ta là người tốt, là người có ích cho người khác. Sự tin tưởng tuyệt đối này giúp cho chúng ta tự tin trong tất cả các mối quan hệ của mình.

Và đây là cũng hai yếu tố cơ bản của của người đặt được tinh thần gọi là tinh thần đã đến bến bờ.

 

Tập cho

 

cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. cỏ nhân tạo, co nhan tao, artificial grass, thi công sân bóng đá nhân tạo, lắp đặt sân cỏ nhân tạo. altNói tới đời sống của người đã đến bến bờ tức là nói tới đời sống tinh thần hay trạng thái tinh thần chứ không phải nói đến điều kiện vật chất, tuổi tác, hoàn cảnh, không gian thời gian.

 

Chúng ta phải chú ý phân biệt, có nhiều tình huống đầu óc sung mãn, ok như người sống ở nông thôn, miền núi thậm chí một số người sống ở thành thị có đầu óc rất ok, họ không có gì phải suy tư, lo lắng hay buồn phiền. Tuy nhiên, đầu óc ok đó hoàn toàn không mang tính chất đầu óc ok thứ thiệt của người có tinh thần đến bến bờ.

 

Đến bến bờ, tức là đến đây anh không cần phải lo cho phần riêng của anh nữa mà anh lo tới phần cho, phần giúp thiên hạ. Anh phải thông minh, khỏe mạnh, sung mãn trong đầu óc và thực hiện hành động cho. Nếu anh không thực hiện hành động cho thì tự anh tố cáo anh là đồ dỏm. Tất cả hiền giả Minh Triết phải tập cho, đối với các cháu nhỏ tôi còn hướng dẫn các cháu tập cho, thì người lớn càng phải tập cho mạnh hơn nữa. Kiếm được thứ gì cho được thì cứ cho, cho mà không nói phước đức, phước báu gì hết ! Chuyện cho để có phước báu là chuyện dụ dỗ của mất ông tuy sĩ thuộc loại thấp kém. 

 

Cho không phải là sự trao đổi để anh lấy lại bằng vật chất hay tinh thần một cách cụ thể nào đó. Cho là cho thôi chứ không nói chuyện lấy. Khi mới vào học để khuyến khích anh thì tôi bảo muốn có nhiều thì cho nhiều, còn dĩ nhiên cho nhiều thì có nhiều. Đến khi quý vị khá rồi, học lên cao thì tôi không nói chuyện có nhiều, được gì nữa mà anh phải tập cho : cho nụ cười, cho sự dễ chịu, cho lời nói ngọt ngào minh bạch, cho mối quan hệ rõ ràng, cho mược tiền bạc khi cần thiết, cho luôn khi cần thiết, giúp đỡ người này người kia hết sức hồn nhiên, không cần ai xin, ai hỏi. Giai đoạn này anh đã nhận thức được đầy đủ rồi thì bắt đầu cho, anh tập cho như vậy anh sẽ thấy là cho hoài không hết, và quả đúng thật là như vậy.

Anh còn ngồi nghĩ chuyện lấy vô tức là cùng tối của mình đang hoạt động như một con ma đói, tuy nó là con ma đói nhưng nó không đói thật, nó dư nhưng nó vẫn thấy thiếu, vẫn thấy cần thêm.

 

Chúng ta phải hành động để tập cho đầu óc đi vào trạng thái mà ở đó suối nguồn tuôn chảy ra để cho và không dùng đầu óc kinh nghiệm tính toán mình làm cái này hay cái kia là hợp lí. Nếu tính toán và cho là hợp lí thì nghĩ cho cùng chẳng có cái gì hợp lí hay không hợp lí. Khi bỏ sự cân nhắc qua một bên, chúng ta mới thấy sự mầu nhiệm của cuộc sống : nó sinh ra, vận hành và mất đi. Nó vận hành trong một cái lực và luật mầu nhiệm nằm ngoài sự tính toán của con người.  

 

Tôi kết thúc phần trao đổi nhằm làm rõ thêm những điều dang dở.

***

Qua việc quý vị trao đổi và phát biểu, quý vị tự thấy là những đóng góp của quý vị rất quan trọng, nó giúp cho mỗi người tự phát triển cái trí của mình. Và từ những vấn đề quý vị đặt ra thì trí thấy của tôi mới phóng ra mà cống hiến cho quý vị được. Chứ không có lí gì nó ra được, quý vị có thể hình dung trong đầu tôi không có gì. Nếu quý vị không đặt vấn đề gì thì nó là zero, còn đặt vấn đề thì tự nhiên nó phóng ra.

 

Cho nên quý vị càng đặt những câu hỏi càng khó, càng ngược ngạo nhiều chừng nào thì trong này phóng ra cho quý vị hưởng nhiều chừng ấy. Chứ nó không phải là một cái kho kiến thức có sẵn, nay tôi lấy cái này, mai tôi lấy cái khác ra nói đâu ! Mà do tôi thấy người này thế này, người kia thế nọ thế nọ hay do người này hỏi, người kia hỏi thì từ trong cái không mới phóng ra. Hay là tôi ngồi tôi quan sát tất cả quý vị trên khắp thế giới : đang sống làm sao, đang làm việc thế nào ; hay tôi quan sát dân chúng, nhân loại thì trong đầu phóng ra.

                                                                 

PHẦN HỎI ĐÁP

 

1. Thế nào là « Vô tâm đối cảnh hỏi chi thiền »?

 

Quý vị phải chú ý coi chừng mình hiểu nhầm là đối cảnh thì vô tâm, cứ như vậy miết thì sẽ giống như gỗ đá, giống như con rô bốt thôi.

Ở đây phải hiểu người ta nói đến một phương pháp để giữ sự bình tâm trước sự việc xảy ra bằng việc dùng cái thấy, cái chú tâm của mình để quan sát mà không được xúc cảm, không được suy luận, không được thành kiến, không được đánh giá, không được tính toán. Giữ tâm bình lặng, quan sát trong trạng thái đó sẽ phát sinh ra những trí tuệ phù hợp vơi cái thấy phù hợp.

Nếu để xúc cảm phát sinh thì chúng ta chỉ có thể thấy được một chiều hay hai chiều. Ngược lại, nếu không có xúc cảm hay đánh giá thì cái thấy sẽ đa chiều và khi cần xử lí việc gì thì từ cái thấy đa chiều đó phóng ra những giải pháp mà chúng ta không hề định sẵn. Cho nên, dù có học những gì mang tính chất kiến thức cũng không giúp được gì nhiều cho chúng ta.


Quý vị phải coi chừng mình đang hiểu nhầm đối cảnh thì vô tâm. Khi thấy con mình bị một thằng nhỏ khác đi xe đạp tông phải, chẳng lẽ đối cảnh như vậy mình lại vô tâm ?! Quý vị phải hiểu ý nghĩa của nó như thế này : là phải hết sức bình tĩnh, không quá hoảng hốt, khoan hãy đổ lỗi cho ai mà quan sát vấn đề. Khi ấy sẽ biết việc cần phải giải quyết là đỡ đứa bé lên hay không đỡ, lật nó qua hay không lật… tức là hành động như thế nào cho chính xác, đúng với hoàn cảnh và luật pháp thì phải căn cứ trên sự bình tĩnh. Bình tĩnh là trong tâm mình khoan vội xuất hiện những vấn đề khác, chỉ chú ý quan sát sự việc đang diễn ra như thế nào, từ sự bình tĩnh ấy sẽ có cách xử lí phù hợp. Sau khi xử lí xong xuôi hết rồi mới nói tới chuyện phải trái, đúng sai. Cái gì làm trước, cái gì làm sau sẽ diễn ra rất thứ tự chứ không phải thấy thằng nhỏ tông con mình té, thằng nhỏ đang nằm chảy máu dưới đường, mình dòm cái cái thằng đi xe đạp mình chửi nó : Mày đi mất dạy, lỗi tại mày ! - Chuyện đó tính sau.

Cho nên với trạng thái tĩnh lặng, tập trung chú ý và quan sát như vậy, trong đầu sẽ cho cách giải quyết theo thứ tự việc nào trước việc nào sau trong trạng thái ổn định, tĩnh lặng nhất và trạng thái tránh những xúc cảm tiêu cực. Chỉ có xúc cảm tích cực vì đau lòng, cần được giải quyết.


2. Duyên Nhẫn : Con xin trả lời câu hỏi thầy khi nãy về việc làm sao để tin được 4 vị bác sĩ mà thầy ví dụ khi này. Thì để làm sao tin được một loạt các bắc sĩ mà thầy kể ra ấy, con không nhớ hết các ông này, nhưng hình như có cả vị ở trên trời xuống hay sao ấy. Như con cũng hay bảo các bạn con, chúng nó cũng rơi vào tình trạng na ná như thế khi chúng nó đi làm ấy. Tức là chúng nó cũng tiếp xúc và nói chuyện với nhiều người nói chuyện hay và hấp dẫn nhưng chúng nó cũng không biết có nên tin tưởng và kết thân với người hay không vì kinh nghiệm ứng xử về cuộc đời rất ít. Lúc ấy con mới bảo là, dù người ta nói chuyện có hay có hấp dẫn nhưng nếu mình cảm thấy có điều gì lấn cấn, bất an hay thế nào đấy thì không tin tưởng được. Tương tự như vậy với câu hỏi của thầy, khi qua sự tiếp xúc, vị nào làm cho con bất an, lấn cấn trong người, mặc dù mình chưa có chứng cớ, thì tạm không nên tin.

 

Thầy : Cái đó cũng hay. Mình cảm thấy có cái gì đó hơi lấn cấn, chưa hoàn toàn yên ổn trong đầu thì cũng đừng tiếc mình sẽ mất cơ hội hay mất quan hệ với người này, người kia... phải bỏ liền. Duyên Nhẫn đang nói đến việc làm sao để tin người ta, DN nói vậy cũng đúng đó vì trong tính linh có một chỉ số đo tương đối chính xác mà đầu óc kinh nghiệm không biết được vì đầu óc kinh nghiệm đòi hỏi phải đầy đủ dữ liệu thì may ra nó mới phán xét được. Nếu đầu óc kinh nghiệm chưa thể phán xét thì tính linh bên trong sẽ làm việc. Khi nó làm việc thì nếu có cái gì mình thấy không yên tâm thì bỏ đi, đừng tiếc. Cái đó, đa số, là do tính linh báo cho đầu óc kinh nghiệm biết.

 

Tuy nhiên, ví dụ tôi nêu khi nãy, tôi đặt trường hợp quý vị là 1 trong 4 ông bác sĩ đó thì quý vị phải làm gì cho người ta tin mình ? Quý vị sẽ nói như thế nào với bệnh nhân ? Ông bác sĩ bảo : « Tôi là bác sĩ, tôi nói thiệt là chữa mà dứt là khó lắm, uống thuốc vậy thối chứ phải kết hợp tập thể dục thể thao, ăn uống ngủ nghê cho điều độ, chứ đừng có ỷ lại thuốc này thuốc kia, nó chỉ giúp giảm đau vậy thôi. » Hay là cái ông bấm huyệt bảo : « Úi, cái bệnh này tôi bấm 7 lần là hết à, ba cái này dễ ợt, tôi trị một chút là xong. » Mình muốn cho người ta tin mình, mà nói như vậy nhiều khi quá đáng, khiến cho người ta mất niềm tin. Mà nên nói : « Cái chuyện tôi bấm huyệt là cho máu huyết lưu thông, lưu thông thì nó bớt đâu chứ cái chuyện này còn phụ thuộc vào cố gắng của ông bà nữa chứ không chắc ăn được đâu. » Người ta nghe mình chia sẻ một cách trung thực như vậy thì người ta tin. Chứ nói cái này cầm chắc thắng là gay go lắm !

 

Tôi nhớ bên Nauy, có một cô bé đó bảo là Quan âm nhập vào cổ và cổ làm cho hai vợ chồng kia tin và phục vụ cô này chết luôn. Không hiểu sao hai vợ chồng minh mẫn như vậy mà nghe lời con bé. Con bé mới dòm dòm liếc liếc thế nào không biết, nó bảo : « Mẹ Quan âm về đây con. » Bà kia mới bảo : « Thưa mẹ con bị đau đầu, đau đầu phía bên này nhờ mẹ Quan âm giúp. » Cô kia mới bảo : « Đưa đây cho mẹ Quan âm trị cho. » Thế là cô tát cho bà này một bạt tai  thật mạnh khiến bà chới với quên luôn chuyện đau đầu, đến nay lỗ tai vẫn bị di chứng nghe không rõ.

Sau đó nguyên nhóm này kéo lên gặp riêng tôi, sau khi nghe nói chuyện xong xuôi mới gặp riêng tôi hỏi : « Thầy coi dùm cô này có gì lạ không, có phải do Quan âm nhập không ? » Cô bé ấy dòm tôi, rồi dòm mấy người kia, ra vẻ như muốn cho mấy người kia biết cổ là Quan âm nhập thiệt. Tôi dòm dòm tôi bảo : « Ok, được thôi ! » Lúc sau, cô bé đó đổi thái độ, nhỏ nhẹ xuống, sau đó nói riêng với tôi là : « Con giả bộ thôi chứ có ai nhập con đâu, con nói vậy để vận động người ta đóng góp tiền xây chùa trong nước. »


Quý vị hãy tin vào cách làm việc của tính linh, ít nhất nó cũng báo cho mình biết việc gì đó, nếu thấy không yên tâm thì bỏ đi, đừng tiếc.

 

3. Tuệ Kiến Phật: thưa Thầy vậy làm sao phân biệt được tính linh báo hay kinh nghiệm báo?

 

Thầy : Thí dụ quý vị đi mua một lô đất, người bán đang cần tiền nên bán gấp và khá rẻ, trong khi quý vị thấy ở đó khá hoang vu cũng chưa có tài liệu quy hoạch chính thức gì về vùng đất đó. Vì nó chưa quy hoạch nên quý vị cũng chưa biết mua rẻ để làm gì. May ra 10 năm sau nó làm sân bay mua còn có lí, mình chờ 10 năm. Còn cái này thấy rẻ quá mà mua những không biết để làm gì, không biết bao giờ mới kiếm lời được từ lô đất này hay là để cho con cháu chăng? Khó xử lí quá! Nhiều khi vận may mà mình không biết được. Nên phải làm thinh, nhịn thở mấy ngày, tối ngủ lắng nghe tâm hồn mình thêm vài ngày. Mình thấy người ta bán rẻ quá giống như cho mà mình mua thì không biết để làm gì? Mà chôn vốn vô đây thì cũng kẹt, cũng mấy tỷ. Mình thấy thôi, chưa yên tâm, chưa trả lời được. Mà không mua thì cũng tiếc vì rẻ quá - Nếu thấy vậy thì đừng tiếc nữa mà hãy bỏ đi.

 

Còn nếu vẫn chưa biết mua để làm gì, cũng chưa có quy hoạch, chưa có tương lai sáng sủa gì, nhưng thấy trong người thấy vui lắm cũng không để ý đến chuyện chôn vốn nữa hì mua. Và, rất nhiều người trúng nhờ như vậy, không có suy tư hy vọng gì mà chỉ thấy hồ hởi trong lòng. Tự nhiên thời gian sau có quy hoạch thật thì người ta được trúng. Tính linh sẽ giúp cho mình hành động hay không hành động chứ không có căn cứ gì cụ thể.

 

Một ví dụ khác, quý vị đang đi ngoài đường, tự nhiên có một bà nào đó nói khan khan : Cẩn thận nha, cẩn thận đó, từ nay về sau cẩn thận nha! Người đó nói xong rồi bỏ đi mất thì thể nào quý vị cũng bị tác động rồi suy nghĩ không hiểu người ta dọa dẫm mình vì lí do gì, mà mình lại không quen biết họ, rồi xét tới xét lui. Ở VN mấy trường hợp này nhiều lắm, những gia đình nào có con trai một, thế nào cũng bị dọa : Coi chừng thằng bé này năm nay bị hạn nha!  Người ta nói khan khan vậy thôi. Mình bắt đầu sợ, chạy đi kiếm người về cúng tại vì lỡ nghe rồi giờ biểu yên tâm làm sao yên tâm cho được? Mà cái ban cúng tể có tha cho đâu, tiếp tục bày hết hạn này tới hạn khác, thế là mình bị dính luôn vào mấy cái hạn đó.

 

Quý vị may mắn vì đã có tên phật, đã có cõi mầu nhiệm bên trong rồi. Đầu óc kinh nghiệm vì quen sợ nên lỡ nghe như vậy thì sợ quá. Đầu óc kinh nghiệm phải hỏi đầu óc không kinh nghiệm, mình cầu nguyện cho đầu óc kinh nghiệm yếu đi để đầu óc không kinh nghiệm cưu mang dùm nỗi lo sợ vu vơ này. Rồi mình bắt đầu nghiên cứu và phát triển tánh sáng này, chỉ tin vào con người có tên phật hay tin vào cõi không có kinh nghiệm. Còn đây chỉ là cõi kinh nghiệm, mình nghe mình sợ vậy thôi. Mình cứ tin vào cõi không kinh nghiệm mặc dù mình vẫn chưa biết nó là cái gì. Rõ ràng, một bên là kinh nghiệm thì bên còn lại là không kinh nghiệm. Mình bỏ phần kinh nghiệm đi thì phần còn lại là không kinh nghiệm. Đơn giản vậy thôi! Mình giao cái mạng mình cho phần không kinh nghiệm kia thì mức độ sợ sẽ giảm xuống. Khi mức độ sợ giảm xuống thì phần tính linh kia đã bắt đầu hoạt động rồi, còn nó hoạt đọng như thế nào thì mình không thể biết được. Nhưng nó sẽ làm cho mình yên ổn. Cho nên, quý vị tập đừng có dựa vào những gì mình đã biết mà luôn luôn cố gắng hy vọng và tin vào điều mình chưa biết.


Hãy cố gắng hy vọng vào chuyện tốt lành trong không gian mà mình chưa biết nhưng cũng bớt tin, bớt dựa, bớt vui sướng vào những chuyện đang tốt lành, đang thuận lợi. Đó là cách làm giảm ảnh hưởng của đời sống kinh nghiệm.

 

Cái mình chưa biết lớn lao vô cùng, còn cái mình biết và đang xảy ra mà mình cho rằng lớn hoặc cũng chưa phải là lớn so với người khác; hoặc chấp nhận được, nhưng vẫn luôn luôn là nhỏ so với cả thế giới còn nằm trong bí mật mà mình chưa biết. Cái đó không phải ở trên trời cao, trên 9 tầng mây mà nó ở ngay bên trong đầu óc chúng ta, ở ngay chung quanh chúng ta, ở ngay trên hành tinh này. Khi chúng ta tin và chờ đợi cái chưa thấy thì cái tầng ánh sáng trong đầu chúng ta sẽ phát ra. Cái đó câu thông làm một với thế giới rộng lớn mà chúng ta không hiểu được. Chúng ta sẽ sống bằng lực đẩy của sự thống nhất này. Luật của lực đẩy này sẽ đẩy chúng ta trong quy luật đó, mà luật đó chúng ta cũng chưa có khả năng biết. Đó là bàn tay vô hình của tạo hóa.

 

Quý vị thấy đó, một con chó cứ 3 tháng thì nó phải nhảy đực để làm cái việc truyền giống, mà qua ngày đó giờ đó thì nó không làm chuyện đó nữa. Đến ngày giờ đó, đúng chu kì đó là nó phải làm. Nó réo, nó hú, nó phát ra mùi, phát ra ánh sáng, tức là sự nhiệm mầu của tạo hóa đã set up (sắp đặt) hết rồi. Còn con người thì lên kế hoạch, sắp xếp, tuy cũng có mặt tốt nhưng phải lãnh hậu quả do kế hoạch do chính mình sáng tạo ra. Tức là mặt được và mặt mất sẽ đi liền với nhau. Đời sống tâm lý của mình khổ vì mình có quy định, có quy ước nên khi nó không xảy ra theo đúng như mình quy ước. Nếu mình cứ thuận theo lực và luật tự nhiên của tạo hóa thì đâu có bị ảnh hưởng xúc cảm khổ đau của tinh thần. Quý vị phải tập, tập hy vọng, tập chờ đợi chuyện tốt đẹp chưa biết sẽ đến.

 

Cho nên, cái gì mình đang có và đang mất, nếu mình không hướng nhận thức của mình về cõi chưa biết kia thì khi mình mất, mình đau lòng sẽ dẫn đến tự tử hay gây chiến tranh đoạt lại ; hay là mình đã đạt thì thấy tự mãn một chút ít thôi rồi sau đó cũng không thấy tự mãn gì nữa và cảm thấy bực bội, chật chội trở lại. Đầu óc chiến tranh cứ phát triển hoài cho nên hòa bình không có được. Lĩnh vực này, quý vị phải tập và nhận ra từ từ.


Tôi cũng trao đổi nhiều lần, quý vị muốn mở trí đặc biệt không phải là đi đúc kết và phát triển kiến thức từ những gì tôi giảng dạy hoặc những tài liệu khác mà thành trí tuệ được. Tôi chỉ dùng ngôn ngữ ám chỉ, quý vị phải hướng nhận thức về cái tôi ám chỉ, cái mà mình chưa biết thì trí riêng sẽ phát. Đồng thời những gì quý vị đọc quý vị có thể tiêu thụ được và biến thành của mình, lúc ấy quý vị sẽ dùng được một cách tự tin.


Điều mà quý vị còn bị dính nhiều đó là cách đặt câu hỏi. Quý vị nên đặt những câu hỏi liên quan đến việc làm sao để mở trí riêng của mình, tức là chúng ta không đi vào kho kiến thức của thế gian mà chúng ta đi vào sự huyền bí của đầu óc và vũ trụ. Còn quý vị bàn làm sao để update (cập nhật) kiến thức của nhân loại lại là chuyện khác. Làm sao để chúng ta thường phát sinh ra trí riêng? Những câu hỏi như vậy sẽ giúp cho quý vị đi vào cõi huyền bí chung quanh chúng ta, của trời đất. Mình gọi huyền bí tức là sẽ đi vào cái lực và luật mầu nhiệm của tạo hóa cũng như lực và luật mầu nhiệm của đầu óc tự do.

 

Cho nên, chúng ta hãy quên đi mấy quyển sách cũ xưa. Tôi thấy việc nhân loại lập ra các viện nghiên cứu sách xưa đúng là phí phạm một cách ghê gớm. Internet đâu có sách gì liên quan đến ba quyển sách cổ xưa đâu? Mấy cái đó toàn nói chuyện hăm dọa, hứa hẹn. Ngày xưa, người ta dùng nó để tập hợp lực lượng nhằm chống lại một thế lực khác. Xã hội chưa có luật pháp nên người ta mới đặt ra một số quy định cho tập đoàn đó để tập trung lực lượng lại.

 

Quý vị cứ nghiên cứu thử nội cái quyển sách của phật giáo thôi. Sách nói có một ông Phật Thích Ca ra đời và ông này lấy sự bình đẳng, lấy khoa học làm chính. Ngay như điểm đó đã hoàn toàn không có trong kinh sách rồi. Thứ nhất phải xem ai là người có khả năng để soạn ra những quyển sách này ? Phải là những người biết chữ thì mới soạn ra được chứ ! Nhưng những người biết chữ từ thời xa xưa của Ấn độ thì đương nhiên là những người thuộc giai cấp trên. Mà gốc của Ấn độ là gốc sống bằng giai cấp, mãi đến giờ này quan hệ xã hội của Ấn độ vẫn là giai cấp. Vì thế những người biết chữ không thuộc giai cấp bần cùng nhưng họ nắm hết quyền lực, chưa làm bá chủ trong giai cấp của họ nên họ tách ra họ viết câu chuyện này để xây dựng lực lượng. Bởi vì người đọc và người thực hành theo quyển sách này thì đều là nô lệ hết. Khi tôi đọc quyển sách này, tôi có cảm giác là người thống trị viết cho người đọc và người đọc nếu không phải nô lệ thì cũng phải trở thành nô lệ. Còn người nô lệ đọc cái này thì cảm thấy yên lòng, không muốn tiến lên nữa, chấp nhận thân phận nô lệ của mình kể cả phụ nữ. Vậy thì, người biên tập sách này, bản chất của họ, gốc gác của họ, đầu óc kinh nghiệm của họ là kẻ thống trị, là tầng lớp thống trị. Cho nên họ viết ra sặc mùi thống trị và sặc mùi nô lệ nhưng ở cái cách thánh hóa vấn đề đi thôi. Do vậy cái gọi là tín đồ là những kẻ nô lệ thôi, còn đại diện cho thần linh, thần quyền là những người cai trị. Vậy thì mối quan hệ này rõ ràng là mối quan hệ của kẻ thống trị và kẻ bị trị. Người bị trị đem hết tài sản và tâm hồn của mình ra cung phụng cho kẻ thống trị. Kẻ thống trị dù ngu dốt gấp mấy mà ngồi được vào cái ghế thống trị thì vẫn thống trị, ăn trên ngồi trước.

 

Nếu quý vị có đầu óc khoa học, quý vị đọc lại hết tất cả những sách xưa đi sẽ thấy cái này. Nó thể hiện sự thống trị và bị trị. Đồng thời thể hiện lực lượng này chống lực lượng kia, có kẻ đi theo, có kẻ làm chủ, có kẻ làm tớ để đi theo chống lại thế lực khác. Đơn giản chỉ có vậy thôi ! Quý vị đọc kỹ đi, các vị là nhà nghiên cứu đó coi lại xem tôi nói có đúng không? Đừng có thấy thần linh gì trong đó hết, chỉ cần lấy một tính chất đó để nghiên cứu thì sẽ thấy tất cả.

Có kẻ dốt, có kẻ nô lệ nào mà biên tập được sách đó đâu ? Khi người ta biên tập thì làm sao người ta thoát ra khỏi kinh nghiệm của người ta được ? Người ta phải ở trong kinh nghiệm đó mà biên tập. Dĩ nhiên cũng có một số câu chuyện giá trị nếu chúng ta biết sử dụng, nhưng tôi chỉ nói một góc độ mà ít khi quý vị ít khi để ý tới đó là đa số tín đồ chính thống là nô lệ, học phương pháp nô lệ, thực hiện tính cách nô lệ.

Không có gì để phải sợ cả, ngay như trong hàng ngũ chính trị trên toàn thế giới : anh trị nước mà anh độc tài hay anh nối dòng nối họ sao đó thì cuối cùng vẫn có những cuộc cách mạng xảy ra. Chỉ có những loại sách tín ngưỡng là khéo léo mà cuối cùng kẻ nô lệ chấp nhận tinh thần nô lệ. Nhưng tín đồ châu Âu da trắng thì khác, ít khi nào chấp nhận tinh thần nô lệ lắm mà họ đứng lên khai phá, sửa lại và làm những cuộc cách mạng đời sống tâm linh. Chỉ châu Á mình không có thôi chứ còn châu Âu thì rất là mạnh bạo.

 

Như vừa rồi Duy Minh có bảo bên Đan Mạch vừa treo bảng bán 300 cái nhà thờ. Hổng phải bán nhà thờ là phật giáo của mình mạnh đâu. Đừng có nghĩ như vậy. Đến cái lúc mà con người nhận ra rằng, vai trò đó sự thật không còn tác dụng nữa. Con người ta thông minh, không có ngu mà làm nô lệ cho anh nữa. Người ta vẫn giữ đức tin trong tâm hồn, trong tim, người ta vẫn cầu nguyện thượng đế, cầu nguyện phật, cầu nguyện những vị mà người ta tôn thờ chứ không cần tới nhà thờ, chùa chiềng, cũng chả cần kinh sách làm chi nữa. Chỉ cần cầu nguyện là đủ rồi. Người ta buồn, người ta khó khăn thì kêu Phật, Chúa là được rồi. Người ta thành công thì cảm ơn Phật nếu anh theo Phật, cảm ơn Chúa nếu anh theo Chúa, đã cho con thành công. Thực hiện đức tin như vậy là đủ rồi. Mà tối cao của đức tin chính là đạo đức. Hết rồi, xong ! Cho nên đâu cần phải đến nhà chùa hay nhà thờ gì nữa đâu. Con người ta càng ngày càng thông minh, nên người ta treo bảng bán nhà thờ là vì vậy. Bên Mỹ cũng có nhiều chùa bị ngân hàng thu hồi. Một cái chùa xài không biết bao nhiêu là tiền mỗi tháng, hàng trăm ngàn đô la trong khi dân chúng thì nghèo, không có việc làm thì lấy đâu ra tiền mà đóng góp.

 

Đâu phải đến chùa là có phật đâu! Phật trong tâm hồn, trong đầu óc chúng ta. Phật ở trên ngọn cây, ngọn cỏ. Phật ở ngoài bờ suối, bụi tre. Phật có trên từng mảnh đất. Chắc chắn 100% không có phật nào ở trong chùa. Chả có chùa nào mà phật vô cả, 1000% là không có ! Phật chỉ ở ngoài bờ, ngoài bụi, ngoài cây, ngoài cối. Phật ở trong đại dương, trong gió, trong mấy, trong ánh sáng mặt trời, trong không khí, trong lòng người, trong từng cái hoa, trong từng cái lá… Không có ông phật nào khờ dại mà vô trong chùa ở bao giờ! Ở trong đó nội khói không đã ngợp ổng chết rồi. Rồi nó tụng ê a suốt ngày không thì ổng cũng nhức đầu chết rồi. Không có ông phật nào vô chùa cả ! Chắc chắn là như vậy !

Quý vị ra ngoài bờ ruộng kêu, Phật ứng liền. Quý vị vô bờ núi kêu, Phật ứng liền. Quý vị ra bụi hoa kêu, Phật ứng liền… Nhưng quý vị tới mấy chỗ kia là không có. Phật ở cùng khắp các nơi, Chúa cũng ở cùng khắp các nơi, mà nơi Phật hay Chúa ngự là nơi rộng thoáng mát, lúc nào cũng giống như mùa xuân.

 

Cho nên ngài Giê-su nói rất là đúng : Cha ta không bao giờ chui vô đây đâu. Chỉ có phật giáo là chưa có ai nói. Nếu tôi đóng vai con của đức Thích Ca, tôi làm La Hầu La đó thì tôi sẽ đi vòng vòng tới mấy cái chùa tôi bảo : Tôi nói cho mấy ông biết, cha ta không có ở mấy chỗ này đâu à !  Cha ta ngày xưa khi còn sinh sống, cha ta hay dẫn đệ tử đi đây đi đó ngoài trời đất bao la, cả cung vàng điện ngọc cha ta không thèm ở nói chi chỗ này. Mấy ông làm mấy ông ở thôi, rồi kéo bà con dòng họ vào ở chứ cha ta không có trong này đâu. Ta là La Hầu La, con của đức Thích Ca đây !

Có ai muốn làm La Hầu La thì cứ làm nhé, không có ai bắt bớ gì đâu.

 

Thế tạm biệt quý vị nhé, chúng ta tạm nghỉ tại đây !


Xem: 303
LIÊN HỆ
co nhan tao, cỏ nhân tạo, artificial grass turf, liên quan đến sân cỏ hãy Alo 0907.226.066
KINH DOANH
TỶ GIÁ
TIỀN TỆ MUA VÀO BÁN RA
AUD 20,254 20,701
EUR 26,148 26,645
GBP 32,414 33,098
USD 20,820 20,870
CÂU HỎI THƯỜNG GẶP
TIN ĐỌC NHIỀU
thi cong mat san co nhan tao tai trung tam the thao thanh long (tp hcm), kich thuoc 68x150 m de phuc vu cac doi tap luyen va thi dau trong mua mua.
Xây dựng sân bóng cỏ nhân tạo đầu tiên ở VN(9575)
thi cong san co nhan tao tu vai nam nay cong ty nhan thay nguoi choi bong da o viet nam...
Sân cỏ nhân tạo - hướng đầu tư mới của các doanh nghiệp (9267)
tren duong di tu ch sec qua cac nuoc y va thuy si, toi co trinh bay lai ba lan trai nghiem theo mot cach khac.
Chia Sẻ Từ Brno - Ba Lần Trải Nghiệm (9184)
mot thoi gian dai, co nhan tao van bi coi nhu giai phap kem coi thay cho co that. tuy nhien, no luc cua cac nha nghien cuu da giup no co the buoc chan vao bong da chuyen nghiep, va nguoi ta tham chi con nghi den kha nang su dung cho world cup sap toi nam 2010.
Cỏ nhân tạo sẽ quay trở lại sân bóng(9163)
tat ca cac bac giac ngo, mang hinh thuc cua mot con nguoi, deu chi de cap den mot van de lon lao nhat do la nhung dieu hay va do cua dau oc con nguoi la gi?
DOANH NHÂN HIỀN TRIẾT(9154)
ngay 23/04/2011 da co mot buoi giao luu chia se online giua thay duy tue, hien gia duy trung y va cac hien gia tre khac.
CHIA SẺ KINH NGHIỆM KINH DOANH CÙNG HIỀN GIẢ DUY TRUNG Ý(8951)
khi tham co nhan tao da duoc lap dat, can toi thieu 2 tuan cho soi co nhan tao on dinh.
Kỷ năng cơ bản bảo dưỡng cỏ nhân tạo.(8580)
update 1/2012: hien tai facebook bi chan ngay ca khi ban cai dns moi voi mot so mang.
18 cách vào Facebook khi bị chặn(8549)
ngay 15/9, san co nhan tao dau tien theo tieu chuan fifa duoc du an “bong da cong dong tai viet nam” (ffav) thuoc lien doan bong da nauy dong y tai tro cho trung tam giao duc nang khieu van - the - my tinh tt- hue.
Sân cỏ nhân tạo đầu tiên theo tiêu chuẩn FIFA tại Huế(8485)
co nhan tao con co ten tieng anh la artificial grass la loai co khong the thieu trong cac cong trinh the thao: bong da, golf,..
Cỏ nhân tạo có tên tiếng anh là artificial grass(8168)
neu so sanh voi co tu nhien thi co nhan tao de dang bao duong hon rat nhieu va con tiet kiem chi phi dau tu. viec bao duong thich hop phai duoc thiet ke sao cho lam gia tang tinh ben bi, co nhan tao luon dep. chung ta nen lam gi?
Một số điều lưu ý khi bảo dưỡng cỏ nhân tạo(8055)
mua la thiet bi ve sinh tot nhat cho co nhan tao. mua co the de dang lam sach bui, bot va cac chat o nhiem khac trong khong khi.
Vệ sinh cỏ nhân tạo.(7966)
rua cac vet ban chat long cho co nhan tao: vet ban chat long, vet dau mo
Thao tác tẩy rửa trong khuôn viên cỏ nhân tạo.(7946)
nhung loi phan nan ve chat luong san world cup o duc khien fifa xem xet kha nang dung co nhan tao cho giai lan sau.
FIFA tính dùng cỏ nhân tạo cho World Cup 2010(7686)
ke tu mua bong sau, cac doi tuyen quoc gia va clb o chau au se duoc phep dung mat san co nhan tao cho cac tran dau, dac biet vao mua dong. day la quyet dinh moi nhat cua lien doan bong da chau au, cong bo hom qua.
UEFA cho phép sử dụng sân cỏ nhân tạo(7653)
chu nhat tuan nay ngay 11 thang 07 nam 2010 dien ra tran chung ket worldcup 2010 tai san co nhan tao soccer city.
Trận chung kết trên sân cỏ nhân tạo Soccer City.(7622)
viec thu gom cac vun giay, vo hat dau phong va cac manh nhua duong nhu kha de dang, va 1 nhan vien ve sinh hoan toan co the lam tot viec nay.
Vệ sinh khu vực nhỏ trong khuôn viên cỏ nhân tạo.(7601)
- hlv cua roma, claudio ranieri dang muon cac hoc tro cua minh choi bong theo phong cach cua barcelona.
co nhan tao(7512)
trong san co nhan tao trong chiec ao dau cach dieu cua tay ban nha, duc va argentina, cac nguoi dep trung quoc nhu khien giai doan nuoc rut cua world cup 2010 them phan nong bong.
Mỹ nhân gợi cảm cổ vũ sân cỏ nhân tạo World Cup (7429)
ngoi sao thu mon tuyen quoc gia se to chuc le dam hoi co dau ngoc lien vao ngay 12/1. niem vui nhan doi voi tan truong khi truoc do mot ngay anh tro thanh ong chu cua 6 san bong da mini co nhan tao tai tp hcm.
Thủ môn Tấn Trường cưới vợ và lên chức ông chủ sân cỏ nhân tạo.(7279)
0h sang nhieu san co nhan tao (5 nguoi choi) tai khu vuc trung tam tp hcm van sang den, soi dong voi nhung pha tranh chap bong quyet liet, cung voi tieng co vu cua cac fan ben ngoai.
Nhộn nhịp bóng đá sân cỏ nhân tạo tại TP HCM(7212)
phai chang co mot am muu de ronaldo thoat khoi san co nhan tao ? hay duoc nghi ngoi truoc cac tran dau quan trong cua real madrid trong giai doan nuoc rut?
Ronaldo giả chấn thương trên sân cỏ nhân tạo.(7113)
manchester united da quyet dinh tu bo y dinh chieu mo joe cole tro lai san co nhan tao. tuy nhien, doi bong anh lai tu choi giai thich tai sao hanh dong nhu vay
Man Utd từ bỏ Joe Cole khỏi sân cỏ nhân tạo.(7095)
o tuoi 23 cua messi, “bao den” samuel eto’o va kubala - “cau thu xuat sac nhat the ky 20 cua barca”, van la hai anh chang hoc viec o nou camp. con messi, anh da bat dau pha nhung ky luc.
Messi - trên sân cỏ nhân tạo ở Barca(7024)
sau khi barcelona rut khoi san co nhan tao, cuoc dua gianh chu ky cua giuseppe rossi...
Rossi, mảnh ghép cuối cùng ở sân cỏ nhân tạo(6974)
SỐ NGƯỜI TRUY CẬP
Visited : 1.333.367
Online : 1

142 Võ Văn Tần, Phường 6, Quận 3, TP HCM
Điện thoại : ( +84-8) 6.256.1810 - (+84) 98.838.2929
Fax: ( +84-8 ) - 6.256.1636

Liên kết website:
                http://dichvuconhantao.com   http://conhantaofifa.com        http://conhantaoquocte.com   http://music.conhantaovietnam.com
                http://conhantaosaigon.com   http://conhantaoviet.com       http://cungcapconhantao.com http://babyshop.conhantaovietnam.com
                http://congtyconhantao.com  http://conhantaovn.com          http://conhantaothethao.com http://tintuc.conhantaovietnam.com
                http://conhantaotrangtri.com http://artificialgrassvn.com      http://conhantao.org               http://blog.conhantaovietnam.com
                http://conhantaohanoi.com    http://hoangthai.com               http://gomsutrungquoc.com    http://gallery.conhantaovietnam.com  
                http://dietcontrungaz.com      http://dietmoiaz.com                http://conhantaochauau.com  http://conhantaotrungquoc.com
                http://sanconhantaovn.com    http://sanconhantaoviet.com   http://conhantaosg.com          http://conhantaovietnam.com

                http://conhantaoviet.wordpress.com    http://conhantaovietnam.vietnamnay.com